Cựu chiến binh

KHÚC QUÂN HÀNH THẦN TỐC VÀ CÁNH CỬA DINH ĐỘC LẬP

Tháng 2 năm 1975, khi hoa đào miền Bắc vẫn còn thắm sắc, chàng thanh niên Nguyễn Hữu Sách (21 tuổi) lên đường nhập ngũ. Đó là một chuyến đi không có ngày hẹn trước, bởi lúc ấy, luồng gió giải phóng đã bắt đầu thổi mạnh từ cao nguyên về đồng bằng.

Thanh Hóa31/01/2026Hà Hữu Duy (Ban Chấp hành Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Trúc Lâm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 2 năm 1975, khi hoa đào miền Bắc vẫn còn thắm sắc, chàng thanh niên Nguyễn Hữu Sách (21 tuổi) lên đường nhập ngũ. Đó là một chuyến đi không có ngày hẹn trước, bởi lúc ấy, luồng gió giải phóng đã bắt đầu thổi mạnh từ cao nguyên về đồng bằng.

Ông Sách được biên chế vào Đoàn 270, Sư đoàn 341 (Binh đoàn Sông Lam). Đơn vị của ông đứng chân tại vùng đất thép Vĩnh Linh – nơi giới tuyến chia cắt hai miền. Tại đây, trong cái nắng gió của Quảng Trị, người lính trẻ Nguyễn Hữu Sách đã nhanh chóng làm quen với thao trường, với tiếng súng pháo và tinh thần kỷ luật thép của một đơn vị chủ lực.

Dù thời gian huấn luyện ngắn ngủi, nhưng "lửa" chiến trường đã rèn giũa ông trở thành một người lính thực thụ chỉ trong vài tuần lễ.

Chưa đầy hai tháng sau khi nhập ngũ, ông Sách cùng Đoàn 270 nhận lệnh tham gia chiến dịch giải phóng miền Nam. Đây là giai đoạn lịch sử nhất: Sư đoàn 341 là một trong những mũi chủ công tiến vào Sài Gòn từ phía Đông.

Ký ức của ông Sách chắc chắn không thể quên những trận đánh "ra mắt" vô cùng khốc liệt tại Xuân Lộc (Long Khánh) – "cánh cửa thép" cuối cùng bảo vệ Sài Gòn. Tại đây, Đoàn 270 đã cùng các đơn vị bạn đánh những trận vỗ mặt, bẻ gãy sự kháng cự cuối cùng của địch. Với một người lính mới như ông Sách, đó là sự trưởng thành vượt bậc giữa làn đạn pháo và tiếng xích xe tăng gầm rú.

Sáng ngày 30/4/1975, trong đội hình của Quân đoàn 4 (Sư đoàn 341 khi đó nằm trong đội hình này), ông Sách và đồng đội đã tiến về Sài Gòn. Cảm giác hạnh phúc vỡ òa khi chứng kiến lá cờ nửa đỏ nửa xanh tung bay trên nóc Dinh Độc Lập là một ký ức mà ông luôn nâng niu như báu vật.

Nhập ngũ tháng 2, đến tháng 4 đã có mặt trong ngày toàn thắng – một hành trình tuy ngắn về thời gian nhưng lại cô đọng toàn bộ sự khốc liệt và hào hùng của cả một cuộc kháng chiến trường kỳ.

Sau ngày giải phóng, người chiến sĩ Nguyễn Hữu Sách lại tiếp tục nhiệm vụ tiếp quản, giữ gìn trật tự và sau đó là những năm tháng làm nghĩa vụ quốc tế giúp nước bạn (nếu đơn vị có lệnh điều động sau này).

Hôm nay, trở về đời thường, cụ Nguyễn Hữu Sách vẫn giữ vẹn nguyên tác phong của người lính Đoàn 270 năm ấy: kiên cường, giản dị và đầy lòng nhân hậu. Với cụ, tuổi 22 (năm 1975) là mùa xuân đẹp nhất, mùa xuân của độc lập, của tự do và của sức trẻ hiến dâng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHÚC QUÂN HÀNH THẦN TỐC VÀ CÁNH CỬA DINH ĐỘC LẬP | Câu chuyện thời hoa lửa