KHÚC QUÂN HÀNH TRÊN MẢNH GIẤY GÓI THUỐC LÀO Nhân chứng kể lại: Bác Lê Hồng Nam (Cựu chiến binh Trung đoàn 12, Sư đoàn 3)
KHÚC QUÂN HÀNH TRÊN MẢNH GIẤY GÓI THUỐC LÀO
Nhân chứng kể lại: Bác Lê Hồng Nam (Cựu chiến binh Trung đoàn 12, Sư đoàn 3)
Bối cảnh lịch sử: Giữa khói lửa chiến tranh, tinh thần văn nghệ, lời ca tiếng hát là liều thuốc tinh thần vô giá giúp người lính quên đi mệt mỏi và nỗi sợ hãi.
"Ở đơn vị tôi có anh Chính, một người lính quê Thái Bình có giọng hát rất hay và tài ứng tác thơ ca. Trong một buổi chiều nghỉ giải lao hiếm hoi giữa hai đợt tấn công của địch tại Đồng Đăng, anh Chính đã rút ra một mảnh giấy gói thuốc lào đã nhàu nát, lấy đầu mẩu bút chì màu xanh, viết vội những câu thơ về trận chiến vừa trải qua.
Những câu thơ mộc mạc nói về khói súng, về màu đất đỏ biên cương, về những bát cơm sẻ nửa. Chúng tôi vây quanh anh, cùng nhau phổ nhạc theo một giai điệu hành khúc quen thuộc. Tiếng hát cất lên giữa không gian vẫn còn khét mùi thuốc súng, lan tỏa khắp các hầm hào. Tiếng hát thời hoa lửa ấy át cả tiếng đại bác từ xa vọng lại, làm rạng ngời những khuôn mặt lem luốc bụi đường.
Mảnh giấy gói thuốc lào ấy sau này bị thất lạc trong một lần hành quân, nhưng khúc quân hành tự chế ngày đó vẫn in đậm trong tâm trí mỗi người lính chúng tôi. Nó nhắc nhở rằng, ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, tâm hồn người lính Cụ Hồ vẫn luôn lạc quan, yêu đời và đầy tin tưởng vào ngày mai chiến thắng."



