Khúc quanh nghiệt ngã và bản lĩnh trước giông bão
Nguyễn Thị Mai Anh
Lịch sử đôi khi chọn thử thách những con người trung kiên bằng những bài kiểm tra đau đớn và nghiệt ngã nhất. Cuối thập niên 1960, khi tiếng súng chống Mỹ cứu nước đang rền vang khốc liệt trên khắp hai miền Nam Bắc, một trận cuồng phong chính trị vô hình bất ngờ ập xuống cuộc đời vị Cục trưởng tài ba. Đại tá Đỗ Đức Kiên bị cuốn vào vòng xoáy của "Vụ án Xét lại Chống Đảng" — một biến cố lịch sử vô cùng phức tạp thời bấy giờ.
Chỉ trong một đêm, người sĩ quan tham mưu lỗi lạc, người đang nắm giữ những huyết mạch thông tin tác chiến mật của cả một dân tộc, buộc phải rời khỏi phòng làm việc để bước vào bốn bức tường giam giữ cô độc. Đối với một người lính đã dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do, không có nỗi đau nào cay đắng hơn việc phải đứng ngoài cuộc, nhìn đồng đội ngã xuống ngoài mặt trận qua ô cửa sổ nhà giam. Và cũng không có nỗi oan khiên nào nặng nề hơn việc lòng trung thành son sắt của mình bỗng chốc bị đặt dấu hỏi lớn.
Thế nhưng, chính trong những năm tháng đen tối, thầm lặng không một lời xét xử ấy, phẩm giá của một người lính Điện Biên đã cứu rỗi tâm hồn ông. Đỗ Đức Kiên không gào thét kêu oan, không oán thán thời cuộc, cũng không để sự thù hận gặm nhấm tinh thần. Ông đón nhận nghịch cảnh với một sự nhẫn nại phi thường và một lòng kiêu hãnh lặng lẽ của người trí thức. Ông coi khúc quanh này của số phận giống như một dải đất cằn cỗi nhiễm phèn trong nông nghiệp: muốn gieo hạt gặt mùa sau, người cày phải kiên nhẫn đợi những cơn mưa dông tới để gột rửa đi tất cả. Ông tự rèn luyện trí tuệ trong im lặng, nhẩm tính lại các chiến dịch xưa, đọc sách khi có thể, giữ cho tâm trí luôn sáng suốt và kiên định một niềm tin tuyệt đối rằng: dòng nước lịch sử dẫu có lúc đục ngầu vì phù sa bè phái, thì cuối cùng khi chảy về xuôi, nước trong vẫn sẽ là nước trong.


