"Trong đời ta gặp những bạn đường Biết nói gì đây trước gió sương ? Giờ phút chia tay ,Lời nghẹn nóiĐành chỉ chúc nhau: Sống can trường ...!" Đấy là lời chúc của Hà Thế Liên ,một trong ba bạn thân của tôi khi tôi dời đoàn pháo binh Miền về một đơn vị bộ binh chiến đấu. Hôm nay ,ngồi chờ xe về Hàm Yên ở ngã rẽ vào TP Tuyên Quang ,chợt bâng khuâng nhớ về đồng đội ,rồi lại thấy cái thân phận thằng tôi ,sao mà lận đận thế ? Từ tấm bé tới giờ,lúc nào cũng gặp chuyện phải gắng gỏi.Thời Cô Vid nên chả mấy khi ra đường .Cứ quẩn quanh ở nhà .Quá lắm mới phải đi chợ.. .Vậy mà em Cô Vid vẫn chộp được.Mất toi chục ngày tự cách li . Buổi trưa ,ngã tư này không đông như tầm sáng với chiều muộn,..Ngót chục anh xe ôm thường chèo kéo tìm khách ,khuôn mặt đen đúa ,khắc khổ .Cứ nghĩ không có tiền thì chắc phải đi bộ tới nơi mình có việc phải đến . Đang lặng lẽ rẽ đoàn xe sang đường thì một cái xe máy trờ tới : - -Cụ có sang đường không ?Cháu đưa sang nào - Cảm ơn anh , tôi tự sang được mà . -Cụ cứ lên đây , Chắc cụ vào cơ quan nhà đất kia phải không ? cháu là cán bộ nghỉ hưu 5 năm nay ,trông cụ chắc từ Hàm Yên xuống ? .Cháu trước công tác ở Huyện ủy thời ông Trần Bắc ấy .Cháu không lấy tiền cụ đâu .Đấy cụ vào làm việc nhé ,chúc cụ may mắn , -Cảm ơn anh . Bộ đồ chống nắng và khẩu trang che hết khuôn mặt nên lão chỉ biết đó là một người cao dong dỏng ,chưa quá già ,nhanh ,nhẹn... Vào giao xong hồ sơ ,lão lại tắt qua đường để tới ngã tư đón xe về .Vừa sang tới bờ đường, lại thấy anh chàng quần áo chống nắng kín bưng chạy xe tới - Cụ lên xe đi ,cháu đưa lên chỗ đón xe về Hàm Yên. Lão xuống xe vội móc ví thì anh ta lại bảo : Không ,Cụ ơi ,cháu không lấy tiền đâu ,chỉ giúp cụ thôi . Cháu về nghỉ hưu chả có việc gì nên mang xe ra đi vài vòng ấy mà .Nói rồi vút xe vào ngõ ....
Cuộc đời lão thường gặp nhiều khúc quanh ,trắc trở .Đôi khi bất ngờ gặp những người tốt giúp mình lại thấy vô cùng bối rối .Nhất là những người ấy cứ lặng lẽ giúp ,không cho lão cơ hội biết đến cả khuôn mặt mang tâm phật ấy như thế nào để nhớ.Hay Thật ....Lại nhớ một lần lão nhờ xe ôm từ sở LĐTBXH Đồng Nai ra đường 14 để bắt xe về Đồng Xoài vào liên hệ với ban chính sách tỉnh đội Bình Phước . Chả hiểu gã xe ôm nghe nhầm thế nào lại đưa lão ra đầu cầu sông Đồng Nai .Xuống xe nhìn địa hình thấy ngờ ngợ nên rẽ vào quán hỏi đường rồi xách ba lô vòng lại tìm nơi đón xe khách . Hôm đó nắng rát ,Lão cứ lững thững đi bộ ngóng xe.Một cô gái trẻ đi xe máy qua lão một đoạn rồi quay xe tấp lại hỏi : _ Chào bác ạ . Bác đi về đâu giữa nắng trưa vậy ạ ? Tôi đang tìm về đường 14 để đón xe về Đồng Xoài .... - Trời ơi,đây sang đường 14 xa đó bác . Thôi trưa rồi , bác lên xe , cháu đưa bác vào cơ quan cháu rồi cháu gọi xe đưa bác sang chỗ đón xe về Đồng Xoài. Cô gái đưa lão vào một khu chế xuất đồ gỗ xuất khẩu gặp mấy anh bảo vệ ,dặn dò gì đó rồi đi vào xưởng .Một cháu bảo vệ còn trẻ đưa lão vào văn phòng.bảo : Bác tạm nghỉ ở đây ,Chị giám đốc dặn mời cơm bác rồi chúng cháu đưa bác ra chỗ đón xe ạ .Chị giám đốc đoán bác là CCB đi tìm đồng đội .Có đúng không hả bác ? - Ủa , Chị nãy là giám đốc ở đây à ? Tôi đi Đồng Xoài,Anh xe ôm đưa nhầm đường ,Phiền các anh chị rồi. Không có gì bác ạ .Chị giám đốc tốt lắm ạ .Bác ra kia rửa tay rồi vô dùng cơm với chúng cháu ạ ... Vậy là đang đói ,bỗng dưng được những người chưa từng quen biết , đưa đón , chăm sóc chân tình.. Qua chuyện trò hỏi han ,được biết cháu giám đốc quê tận Nông Cống ,học xong đại học vào làm việc tại Đồng Nai.Sau xin nghỉ việc rồi gom cổ đông lập ra xưởng chế biến đồ gỗ xuất khẩu này , Chiều tối đó ,nằm tại doanh trại đội quy tập K72 .Lão cứ nghĩ về cháu Giám đốc nọ : Sao còn trẻ mà giỏi thế .Lại tốt nết nữa .Dẫu chỉ gặp một lần .Lão vẫn tin những người như thế đáng quý biết bao .Sáng 7-4-2025 Đọc lại mẩu tự sự này mấy năm trước.Lại nhớ cái thời mới hăm hở dấn thân vào cái việc đi tìm đồng đội chưa về. Ta gặp trên đuờng những cựu binh già cô độc ,lang thang lặn lội về chiến trường xưa tìm chút thông tin đồng đội qua trí nhớ.Cùng ngỡ ngàng trước sự đổi thay trên thực địa như tôi,đều thấy những gì ta nợ đồng đội không thể nào trả được . Phần lớn đồng đội tôi còn trở về sau cuộc chiến ,giờ cũng đang lần lượt ra đi,Tôi cũng không đủ sức đi xa nữa.Thấy có cuộc phát động 500 ngày đêm tìm kiếm hài cốt liệt sĩ đang được các đội quy tập hưởng ứng , lại mong những thông tin tôi từng cung cấp cho các đơn vị quy tập K71,K72 ,K70 ngày trước sẽ được xét tới như một nỗ lực cuối cùng đưa đồng đội tôi trở về