Bài viết

Khúc ru của người con gái bên bờ sông Thạch Hãn

Mùa hè năm 1972, sông Thạch Hãn đỏ lửa. Trong một căn nhà bên bờ sông, có cô gái tên Ánh. Đêm nào cô cũng ngồi bên cửa, nhìn sang bờ Bắc – nơi khói bom mờ như sương lạnh. Cô yêu một người lính trẻ tên Hào, người hẹn rằng sau chiến tranh sẽ về xin mẹ cô một mâm trầu cau dưới gốc đa đầu làng. Nhưng chiến tranh không chờ ai. Ngày nọ, Ánh nhận được tin Hào đã vượt sông theo nhiệm vụ. Cô nghe nói bờ bên kia đạn pháo dày đặc. Tối ấy, Ánh không ngủ. Cô ra bên bờ sông, gió đêm táp vào mặt buốt ran. Cô

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, sông Thạch Hãn đỏ lửa. Trong một căn nhà bên bờ sông, có cô gái tên Ánh. Đêm nào cô cũng ngồi bên cửa, nhìn sang bờ Bắc – nơi khói bom mờ như sương lạnh. Cô yêu một người lính trẻ tên Hào, người hẹn rằng sau chiến tranh sẽ về xin mẹ cô một mâm trầu cau dưới gốc đa đầu làng.

Nhưng chiến tranh không chờ ai.

Ngày nọ, Ánh nhận được tin Hào đã vượt sông theo nhiệm vụ. Cô nghe nói bờ bên kia đạn pháo dày đặc. Tối ấy, Ánh không ngủ. Cô ra bên bờ sông, gió đêm táp vào mặt buốt ran. Cô bắt đầu hát ru – bài ru mà Hào bảo rằng mỗi lần nghe, anh thấy bình yên như đang nằm trên võng sau nhà.

“À ơi… gió đưa mây trôi về trời, người đi giữ nước trọn đời không quên…”

Không ai biết Ánh hát cho ai nghe. Sông Thạch Hãn mùa chiến tranh đâu có trả lời.

Mấy hôm sau, có đoàn chiến sĩ trở về. Ánh chạy đến, hỏi từng người:
Anh có thấy Hào không? Anh ấy nói sẽ về…

Không ai trả lời được. Trên dòng sông hôm ấy, chỉ thấy xác lá bần trôi lập lờ.

Một người chiến sĩ già đặt tay lên vai Ánh:
Có thể… cậu ấy còn ở lại bên kia. Nhưng đêm nào bọn tôi cũng nghe tiếng ai đó hát ru vọng sang. Chắc Hào cũng nghe. Cô đã giữ cho cậu ấy một tiếng bình yên giữa bom đạn rồi.

Mùa thu năm 1975, Ánh vẫn ở bờ sông, hát ru. Người làng gọi đó là “khúc ru của người đợi”. Đến mãi sau này, khi nhiều năm đã trôi, người ta vẫn còn kể rằng: trong thời hoa lửa, có những lời ru đã trở thành chiếc cầu nối vô hình giữa người sống và người nằm lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn