Khúc Ruột Chín Lần Đứt Khóc Tiễn Con
Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương
Cuộc đời mẹ Thứ gắn liền với những dòng nước mắt chảy ngược vào trong. Trong suốt những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mẹ lần lượt tiễn chồng, rồi đến chín người con trai lên đường ra trận.
Mỗi lần nhận một giấy báo tử là một lần khúc ruột của mẹ như đứt đoạn. Nhưng nỗi đau chưa kịp nguôi, mẹ lại tiếp tục tiễn người con khác ra đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Chín người con trai của mẹ lần lượt ngã xuống trên các chiến trường:
Lê Tự Xán (Hy sinh năm 1948)
Lê Tự Chớ (Hy sinh năm 1948)
Lê Tự Nự (Hy sinh năm 1954)
Lê Tự Muộn (Hy sinh năm 1961)
Lê Tự Thạnh (Hy sinh năm 1968)
Lê Tự Lem (Hy sinh năm 1969)
Lê Tự Lợi (Hy sinh năm 1971)
Lê Tự Hoàn (Hy sinh năm 1972)
Lê Tự Chuyển (Hy sinh năm 1975)
Người con cả Lê Tự Chớ và người con út Lê Tự Chuyển cùng hy sinh vào hai thời điểm cận kề những bước ngoặt lịch sử: một người ngã xuống khi cuộc kháng chiến chống Pháp vừa bùng nổ, một người ngã xuống ngay trước thềm ngày độc lập 30/4/1975 chỉ vài giờ đồng hồ. Nỗi đau ấy chưa dừng lại khi mẹ mất thêm một người con rể và một người cháu ngoại cũng là liệt sĩ.
Căn Hầm Bí Mật Và Những Ngọn Đèn Lặng Thầm
Không chỉ hiến dâng những người thân yêu nhất cho cách mạng, mẹ Thứ còn là một chiến sĩ bám trụ kiên cường tại quê hương. Ngôi nhà của mẹ nằm ngay vùng đất Điện Bàn khốc liệt, bao quanh bởi đồn bốt địch.
Dưới nền nhà và trong vườn, mẹ cùng gia đình đào tới 5 căn hầm bí mật để nuôi giấu chiến sĩ, cán bộ cách mạng. Nhiều đêm, mẹ giả vờ ra vườn chăn bò, cắt cỏ nhưng thực chất là canh gác cho bộ đội dưới hầm. Khi an toàn, mẹ hé mở nồi cơm, thắp một ngọn đèn nhỏ làm ám hiệu cho các chiến sĩ lên sưởi ấm, ăn cơm. Sự gan dạ của mẹ đã bảo vệ an toàn cho hàng trăm lượt cán bộ suốt những năm tháng bám trụ vùng ven.
Bức Tượng Đài Bất Tử
Sau ngày hòa bình, mẹ Thứ trở về với cuộc sống giản dị, bình yên. Trên gian thờ ngôi nhà nhỏ của mẹ, chín bát hương của chín người con trai xếp thành một hàng dài, luôn nghi ngút khói tẩm sương thời gian.
Năm 1994, mẹ Nguyễn Thị Thứ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Hình ảnh mẹ Thứ ngồi trầm tư bên hiên nhà, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và đau thương, đã trở thành nguồn cảm hứng để xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Núi Cấm (tỉnh Quảng Nam) – tượng đài về người mẹ lớn nhất Đông Nam Á.
Mẹ Thứ qua đời năm 2010, thọ 106 tuổi. Câu chuyện của mẹ không chỉ là một trang lịch sử, mà là bài ca bất tử về lòng yêu nước và sự hy sinh vĩ đại của người phụ nữ Việt Nam.



