Khúc tâm tình bên hố bom chữ V
Câu chuyện kể về tinh thần lạc quan và sự hy sinh thầm lặng của cô gái trẻ Nguyễn Thị Kim Nhị tại "tọa độ chết" trên đường Trường Sơn. Giữa mưa bom bão đạn, tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày chiến thắng đã giúp bà và đồng đội biến những đau thương thành sức mạnh kiên cường.
Vào những năm 1960, khi tiếng gọi miền Nam đang rực cháy trong tim mỗi thanh niên, cô gái trẻ Nguyễn Thị Kim Nhị đã rời quê hương Thái Bình để gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Bà được điều động vào tuyến đường 20 Quyết Thắng – cung đường huyết mạch thường xuyên bị không quân Mỹ đánh phá ác liệt.
Trận địa trong lòng lửa Có một kỷ niệm mà bà Nhị không bao giờ quên, đó là lần đơn vị của bà nhận nhiệm vụ san lấp hố bom tại một khúc cua hiểm trở để đoàn xe chở lương thực vào Nam kịp lúc trời sáng. Đêm đó, máy bay địch thả bom tọa độ liên tục. Tiếng nổ chát chúa, khói bom khét lẹt trùm lên toàn bộ công trường.
Trong lúc đang hối hả vác đá, một quả bom nổ gần khiến bà bị đất đá vùi lấp. Khi đồng đội bới được bà lên, người bà đầy máu và đất bẩn, nhưng việc đầu tiên bà làm không phải là kêu đau, mà là hỏi: "Đường đã thông chưa? Xe đã qua được chưa?".
Sức mạnh của sự lạc quan Điều kỳ diệu ở những con người thời ấy chính là sự lạc quan đến lạ lùng. Bà kể rằng, sau những giờ phút đối mặt với cái chết, các cô gái thanh niên xung phong lại ngồi bên mép hố bom, soi gương dưới ánh trăng và tết tóc cho nhau. Bà Nhị khi ấy còn giữ một chiếc lược làm từ xác máy bay địch bị bắn rơi.
Bà nhớ lại:
"Bom đạn có thể làm rung chuyển mặt đất, nhưng không làm rung chuyển được tiếng hát của chúng tôi. Chúng tôi hát để át tiếng bom, hát để khẳng định rằng: Sự sống luôn mạnh mẽ hơn cái chết."
Ngày trở về Hòa bình lập lại, bà Nhị trở về với những vết thương trên cơ thể và những mảnh đạn còn găm trong da thịt. Nhưng mỗi khi nhắc lại thời "Hoa lửa", đôi mắt bà lại rạng rỡ. Đối với bà, những năm tháng ấy không chỉ là gian khổ, mà là quãng thời gian đẹp nhất, rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân khi được sống và cống hiến hết mình cho Tổ quốc.



