Khúc tâm tình bên hố bom chữ V
Câu chuyện kể về tinh thần lạc quan và sự hy sinh thầm lặng của những cô gái thanh niên xung phong tại "tọa độ lửa" Ngã ba Đồng Lộc. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, họ vẫn dành cho nhau những tình cảm chân thành và niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.
Vào những năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) được ví như một "túi bom". Kẻ thù trút xuống đây hàng vạn tấn thuốc nổ nhằm chặt đứt con đường chi viện cho miền Nam. Bà Nguyễn Thị Kim Nhị khi ấy là một cô gái tuổi đôi mươi, cùng đồng đội ngày đêm bám trụ mặt đường để san lấp hố bom, đảm bảo mạch máu giao thông không bao giờ ngừng chảy.
Bà Nhị nhớ lại, có những ngày máy bay địch đánh phá đến hơn 20 lần. Đất đá bị xới tung, mùi thuốc súng nồng nặc át cả mùi cỏ cây. Thế nhưng, trong cái không gian nồng nặc mùi chết chóc ấy, tiếng hát của những cô gái thanh niên xung phong vẫn vút cao.
Kỷ niệm khó quên nhất đối với bà là lần đơn vị nhận nhiệm vụ lấp một hố bom chữ V cực lớn ngay sau một trận oanh tạc dữ dội. Lúc đó, mọi người đều mệt lả vì thiếu ngủ và đói, nhưng khi thấy đoàn xe vận tải quân sự đang chờ để vượt qua, tất cả lại bật dậy như có một luồng điện chạy qua người. Bà Nhị kể:
"Chúng tôi vừa làm vừa hò reo để át tiếng máy bay. Có những lúc bom nổ gần, đất vùi lấp cả người, đồng đội lại kéo nhau lên, phủi bụi trên mặt rồi cười trừ: 'Chưa chết được đâu, còn phải chờ ngày thống nhất đi xem hội nữa chứ!'"
Trong túi áo của bà Nhị và các chị em ngày ấy thường có một chiếc gương nhỏ và một chiếc lược làm từ xác máy bay. Sau mỗi đợt bom, việc đầu tiên họ làm không phải là kiểm tra vết thương, mà là soi gương để xem... mặt mình có còn đen nhẻm vì khói súng không, rồi cười vang cả một góc rừng.
Trận chiến tại Ngã ba Đồng Lộc đã lấy đi 10 cô gái thanh niên xung phong tiểu đội 4 (đồng đội thân thiết của bà Nhị) vào ngày 24/7/1968. Nỗi đau ấy là quá lớn, nhưng nó không làm bà và những người ở lại gục ngã. Ngược lại, nó trở thành ngọn lửa căm thù và quyết tâm. Bà Nhị chia sẻ rằng, chính tình đồng chí, tình yêu quê hương đã biến những cô gái chân yếu tay mềm thành những "bức tường thép" trước bom đạn.
Lời kết: Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Kim Nhị là minh chứng cho một thế hệ "thời hoa lửa" – nơi mà cái đẹp của tâm hồn và ý chí kiên cường đã nở rộ ngay trên những mảnh đất cằn cỗi vì bom đạn.



