Khúc Thép Bên Dòng Sông Vàm Cỏ
Câu chuyện tái hiện tinh thần bất khuất của người chiến sĩ giao liên đặc công Nguyễn Văn Nhương tại chiến trường Long An năm 1952. Bị giặc bắt và tra tấn dã man đến nát cả đôi chân, anh vẫn giữ vững khí tiết cách mạng, dùng sự im lặng đanh thép để bảo vệ an toàn cho căn cứ và đồng đội.
Những năm đầu thập niên 1950, vùng hạ lưu sông Vàm Cỏ Đông (Long An) là một trong những chiến trường du kích khốc liệt nhất Nam Bộ. Địch liên tục lập các đồn bốt, tung mạng lưới mật thám dày đặc nhằm chia cắt đường dây giao liên của ta từ vùng kháng chiến về Sài Gòn - Chợ Lớn. Trong số những chiến sĩ dũng cảm bám trụ bấy giờ, anh Bảy Nhương — một người con của đất Long An với vóc dáng đậm đặc chất nông dân miền Tây, đôi mắt sáng và nụ cười hiền hậu — là một giao liên đặc công chủ chốt, nắm giữ nhiều bí mật quân sự tối cao.
Trong một chuyến chuyển tài liệu mật vượt qua lộ giao thông vào đêm nước lớn năm 1952, tổ của anh Bảy Nhương bất ngờ lọt vào ổ phục kích của một đại đội lính ngụy và lính lê dương Pháp. Để bảo vệ hòm tài liệu, anh đã chủ động nổ súng thu hút hỏa lực về phía mình, tạo cơ hội cho đồng đội rút lui an toàn xuống dòng sông. Anh trúng đạn vào hai chân và bị giặc bắt sống.
Biết Bảy Nhương là một cán bộ giao liên quan trọng, tên chỉ huy Pháp lập tức đưa anh về phòng tra tấn đặc biệt tại tỉnh lỵ. Chúng dùng đủ mọi cực hình tàn độc nhất: từ tra điện, đi can cho đến dìm đầu vào thùng nước xà phòng. Nhưng đáp lại những trận đòn roi xé thịt ấy chỉ là cái nhìn trừng trừng căm hờn và sự im lặng tuyệt đối của người chiến sĩ.
Tức tối vì không cạy cục được nửa lời, tên đao phủ Pháp ra lệnh dùng những ngón đòn bạo tàn hơn. Chúng đập nát hai bàn chân của anh, rồi để mặc cho vết thương nhiễm trùng, hoại tử trong hầm tối ẩm thấp với hy vọng nỗi đau đớn thể xác sẽ bẻ gãy ý chí của anh.
Ít ngày sau, khi hai chân anh đã hoại tử nặng, chúng đưa anh lên phòng thẩm vấn một lần nữa. Tên sĩ quan Pháp chỉ vào chiếc cưa y tế bằng thép sáng loáng, ngon ngọt dụ dỗ: "Chỉ cần mày ký vào tờ giấy chiêu hồi, khai ra vị trí hầm bí mật của chỉ huy vùng, tao sẽ cho bác sĩ giỏi nhất cứu đôi chân của mày. Bằng không, mày sẽ thành người tàn phế."
Anh Bảy Nhương nhìn tên giặc, nhổ một búng máu ra nền nhà, rồi dõng dạc nói bằng giọng Nam Bộ đặc sệt, rành rọt từng tiếng: "Tụi mày có cưa chân tao, chứ có cưa cả đời tao cũng không bao giờ phản bội đồng bào, phản bội Tổ quốc!"
Tên chỉ huy Pháp điên cuồng ra lệnh thi hành hình phạt. Không có một liều thuốc tê hay thuốc giảm đau nào được sử dụng. Chúng trói chặt anh vào chiếc ghế sắt và bắt đầu cưa đôi chân hoại tử của anh ngay trước mặt các tù binh khác để uy hiếp tinh thần.
Tiếng cưa nghiến vào xương thịt ken két nghe rợn người. Cơn đau thấu tận tâm can khiến mồ hôi vã ra như tắm, hàm răng anh nghiến chặt đến mức bật máu, đôi bàn tay bám chặt vào thành ghế sắt đến mức các móng tay rớm máu. Thế nhưng, người chiến sĩ ấy không hề rên rỉ một tiếng. Ý chí thép và lòng yêu nước vĩ đại đã giúp anh vượt qua nỗi đau vượt quá giới hạn chịu đựng của con người. Anh ngất đi rồi tỉnh lại, mắt vẫn nhìn thẳng vào lũ đao phủ đầy khinh bỉ.
Hành động kiên cường đến mức thần kỳ của Bảy Nhương đã làm cho những tên lính lê dương hung hãn nhất cũng phải run sợ, chùn tay. Chúng nhận ra rằng, dù có hủy hoại được thân thể anh, chúng cũng không bao giờ khuất phục được linh hồn của một con người đã dâng hiến đời mình cho độc lập dân tộc.
Sau đó, anh Bảy Nhương được đồng đội mưu trí giải thoát khỏi nhà tù trong một trận tập kích dũng cảm. Dù mất đi đôi chân, anh vẫn tiếp tục sống, dùng bộ óc và kinh nghiệm của mình để huấn luyện các thế hệ chiến sĩ đặc công, du kích tiếp tục chiến đấu cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Anh hùng Nguyễn Văn Nhương đã đi vào lịch sử thời hoa lửa của vùng đất Nam Bộ thành đồng như một khúc thép kiên cường bên dòng Vàm Cỏ. Đôi chân anh đã gửi lại nơi ngục tối của kẻ thù, nhưng dáng đứng hiên ngang, bất khuất của anh đã hóa thành dáng đứng của non sông, nhắc nhở thế hệ mai sau về cái giá thiêng liêng của hai chữ "Tự do".



