khúc tình ca đồng đội bên dòng Thạch Hãn
Chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 là một khúc tráng ca bi tráng. Tại nơi mà mỗi tấc đất, mỗi viên gạch đều thấm đẫm máu xương chiến sĩ, câu chuyện về người lính trinh sát trẻ Nguyễn Xuân Sự và người đồng đội thân thiết tên Hùng (quê Hưng Yên) đã minh chứng cho một tình đồng đội cao cả hơn cả sự sống.
Bước vào cuộc chiến khi tuổi đời mới mươi tám, đôi mươi, gác lại những ước mơ giảng đường, hai ông sát cánh bên nhau trong những nhiệm vụ sinh tử. Trong một đêm định mệnh, khi cả hai cùng bơi qua dòng sông Thạch Hãn để gài mìn phá chân cầu của địch, anh Hùng bị trúng đạn trọng thương. Giữa dòng nước nhuốm máu và mưa đạn xối xả, ông Sự đã không bỏ rơi đồng đội. Ông dìu anh Hùng vào một lô cốt bỏ hoang, xé áo làm gạc băng bó cầm máu rồi động viên bạn ẩn nấp.
Một mình ông Sự sau đó quay lại dòng sông, đối mặt với tử thần để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ gài mìn. Khi tiếng nổ vang lên bẻ gãy ý đồ của địch, ông lại băng qua bão đạn, quay lại lô cốt cõng người đồng đội thương nặng rút về tuyến an toàn. Hành động dũng cảm phi thường ấy không chỉ cứu sống một mạng người, mà còn tạc nên một bức tượng đài đẹp đẽ về tình đồng chí, nghĩa đồng đội trong khói lửa Thành Cổ.



