KHÚC TRÁNG CA BẮC BỘ PHỦ: NGƯỜI ANH HÙNG GIỮA LÀN ĐẠN
1. Bối cảnh: Những ngày Thu lịch sử
Giữa tháng 8 năm 1945, không khí tại Hà Nội như một chảo lửa. Dưới sự lãnh đạo của Việt Minh, làn sóng biểu tình dâng cao cuồn cuộn. Lê Gia Định khi ấy là một thanh niên trí thức đầy nhiệt huyết, tham gia vào Đội tự vệ chiến đấu để chuẩn bị cho giờ G.
2. Cuộc chiếm đóng Bắc Bộ Phủ
Ngày 19/08/1945, hàng vạn quần chúng nhân dân đổ về Quảng trường Nhà hát Lớn. Sau cuộc mít tinh, lực lượng tự vệ và nhân dân chia thành nhiều mũi tấn công vào các cơ quan đầu não của chính quyền bù nhìn.
Mục tiêu: Bắc Bộ Phủ (nơi ở và làm việc của Khâm sai đại thần Bắc Kỳ).
Tình thế: Lúc bấy giờ, quân Nhật vẫn còn trang bị vũ khí đầy đủ và đang án ngữ bên trong. Một sơ suất nhỏ có thể dẫn đến đổ máu lớn.
3. Người anh hùng và sự quả cảm
Lê Gia Định dẫn đầu một nhóm tự vệ tiến sát cổng phủ. Trước họng súng của quân đội Nhật, ông không hề nao núng. Thay vì nổ súng ngay lập tức, ông đã:
Dùng lý lẽ thuyết phục: Ông dũng cảm bước lên phía trước, đối diện với lính gác Nhật để thương thuyết, khẳng định chủ quyền của nhân dân Việt Nam và yêu cầu họ hạ vũ khí, không can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Minh.
Khí phách: Sự điềm tĩnh và ánh mắt kiên định của ông cùng sức mạnh của hàng ngàn người dân phía sau đã khiến quân Nhật chùn bước. Họ buộc phải mở cổng và rút lui vào bên trong, để mặc nhân dân tràn vào chiếm lĩnh toàn bộ Bắc Bộ Phủ.
"Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ." — Tinh thần này đã thấm nhuần trong từng hành động của Lê Gia Định.


