Khúc tráng ca bất tử
Cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị vào "mùa hè đỏ lửa 1972" không chỉ là thiên anh hùng ca về tinh thần chịu đựng, hy sinh của những người lính quả cảm, mà còn là biểu hiện sinh động tầm cao trí tuệ và nghệ thuật đánh giặc độc đáo của dân tộc Việt Nam. Trong cuộc chiến đấu đó, như lời nhận xét của Đại tướng-Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp: "Cán bộ, chiến sĩ ta rất dũng cảm, nhiệm vụ đã hoàn thành. Lịch sử chống ngoại xâm, giữ thành như thế, ông cha ta ít làm"

Chiến đấu giành lại từng căn nhà trong Thành cổ Quảng Trị, năm 1972. Ảnh: Đoàn Công TínhNhững câu hỏi từ lịch sửNhiều năm sau khi chiến dịch giải phóng Quảng Trị kết thúc, dẫu ai cũng biết rằng lịch sử không có "nếu như", song vẫn còn đó một số ý kiến cho rằng, giá như chiến dịch phòng ngự Quảng Trị được tổ chức sớm hơn, có lẽ, đã hạn chế được rất nhiều thương vong cho bộ đội? Hay, liệu có cần thiết phải bám giữ tòa Thành cổ đổ nát kéo dài đến 81 ngày đêm như vậy không?Thành cổ Quảng Trị được xây dựng từ thời Vua Gia Long với chu vi gần 2km; tường thành cao 4m, dày 12m, được bao bọc bởi một đường hào rộng 18,4m, sâu 3,2m. Thành được cấu trúc theo lối Vauban, có bốn cửa: Tiền, Hậu, Tả, Hữu; diện tích tòa thành rộng khoảng 2km. Dưới thời chính quyền Sài Gòn, đây là "đại bản doanh" của Quân khu-Quân đoàn 1. Dưới cái nhìn quân sự thì Thành cổ Quảng Trị chỉ là một mục tiêu ở tầm chiến thuật, đúng như H.Kissinger nhận xét: "Đứng về mặt quân sự mà nói thì cả hai bên đánh nhau để giữ một cái thành cổ như vậy thì không ai lại đánh như thế cả". Tuy nhiên, mục tiêu này lại có ý nghĩa chiến lược đối với cả hai phía, mà như đồng chí Lê Đức Thọ đánh giá: "Đó là vấn đề chính trị, đánh để giành thế mạnh chính trị trong đàm phán thôi, chứ còn đứng về quân sự thì không một ai vì một mảnh đất nhỏ đổ nát mà đánh như thế" (3).Đối với ta, việc giữ được Thành cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm không chỉ là một thắng lợi về quân sự, làm thất bại kế hoạch đánh chiếm toàn bộ tỉnh Quảng Trị trong một thời gian ngắn của quân đội Sài Gòn, kìm giữ và tiêu diệt một bộ phận chủ lực cơ động của chúng, góp phần giữ được 85% địa bàn này cho đến ngày ký kết Hiệp định Paris; mà đó còn là một thắng lợi về chính trị và ngoại giao trong thời điểm địch tập trung mọi nỗ lực để giành lợi thế trên chiến trường nhằm gây sức ép với ta trên bàn đàm phán ở Paris. Có lẽ không nhiều người biết rằng, khi không thể chiếm được toàn bộ tỉnh Quảng Trị, quân đội Sài Gòn đã hạ mục tiêu "cắm bằng được cờ lên Thành cổ" và phải sau tám lần trì hoãn thời gian do vấp phải sự đánh trả kiên cường của quân và dân Quảng Trị, mãi đến nửa cuối tháng 9/1972, khi bộ đội ta chủ động rút lui, quân địch mới vào được trong Thành cổ. Việc "cắm cờ lên Thành cổ" quan trọng tới mức vào những ngày cuối tháng 7, tướng Ngô Quang Trưởng - Tư lệnh Quân khu 1, quân đội Sài Gòn, đã cho quân lợi dụng bức tường đổ của nhà thờ Trâm Lý (cách thị xã độ 3km) dựng hiện trường giả Thành cổ, rồi tổ chức cho phóng viên đến quay phim, chụp ảnh; đồng thời tuyên truyền rùm beng trên Đài phát thanh Sài Gòn rằng lính dù đã chiếm được Thành và chào cờ trong Thành cổ!Cuộc chiến đấu kéo dài 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị không chỉ là một bản anh hùng ca về lòng quả cảm và tinh thần xả thân, sẵn sàng hy sinh của các lực lượng bám trụ chiến đấu tại đây, mà còn là biểu hiện của sự mưu trí, sáng tạo trong nghệ thuật đánh giặc mang đậm bản sắc văn hóa giữ nước của người Việt, đúng như nhận xét của một chính khách Mỹ về "sự kiện Quảng Trị" ngay sau khi Hiệp định Paris vừa được ký: "Nếu các ngài chỉ anh hùng không thôi thì các ngài đã bị chúng tôi nghiền nát, nhưng các ngài còn biết đánh"


