Khúc tráng ca bất tử bên lỗ châu mai của Anh hùng Phan Đình Giót
Phan Đình Giót sinh năm 1922 trong một gia đình nghèo tại làng Vĩnh Yên, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, từ nhỏ ông đã phải đi làm thuê, ở đờn để kiếm sống. Chính sự cơ cực và chứng kiến nỗi khổ của đồng bào dưới ách thống trị đã hun đúc trong ông một ý chí cách mạng sục sôi.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 trong một gia đình nghèo tại làng Vĩnh Yên, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, từ nhỏ ông đã phải đi làm thuê, ở đờn để kiếm sống. Chính sự cơ cực và chứng kiến nỗi khổ của đồng bào dưới ách thống trị đã hun đúc trong ông một ý chí cách mạng sục sôi.
Năm 1950, khi cuộc kháng chiến chống Pháp đang ở giai đoạn quyết liệt, chàng thanh niên Phan Đình Giót đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông thuộc biên chế Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312.
Trước khi đi vào huyền thoại tại Him Lam, Phan Đình Giót đã là một chiến sĩ dày dạn kinh nghiệm. Ông từng tham gia nhiều chiến dịch lớn như Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc. Trong mỗi trận đánh, ông luôn thể hiện tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Đặc biệt, trong quá trình chuẩn bị cho chiến dịch Điện Biên Phủ, ông là một trong những người hăng hái nhất trong việc xẻ núi, lăn bom, kéo pháo vào trận địa. Dù gian khổ, thiếu thốn và hiểm nguy luôn rình rập, người chiến sĩ ấy vẫn giữ vững niềm tin sắt đá vào ngày toàn thắng.
Chiều ngày 13/3/1954, trận đánh mở màn tại cứ điểm Him Lam trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Tiếng súng, tiếng pháo nổ vang trời, khói lửa mù mịt che lấp cả bầu trời hoàng hôn. Khi đơn vị của ông tiến vào hàng rào cuối cùng, hỏa lực từ lô cốt số 3 của địch bỗng khạc đạn xối xả như mưa rào, chặn đứng mọi nẻo đường tiến quân.
Lúc ấy, Phan Đình Giót đã trúng nhiều vết thương, máu thấm đỏ cả vai áo. Trong khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết, ông không hề do dự. Ông dồn hết sức lực cuối cùng, lết lên phía trước rồi bất ngờ lao mình vào lỗ châu mai. Tiếng súng giặc bỗng lịm hẳn đi. Một khoảng lặng ngắn ngủi nhưng rung động cả đất trời, mở đường cho đồng đội xông lên như thác đổ. Ông ngã xuống ở tuổi 32 – cái tuổi rực rỡ nhất của đời người, để đổi lấy chiến thắng lẫy lừng cho dân tộc.
Phan Đình Giót hy sinh khi vừa tròn 32 tuổi. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1955. Thi hài ông hiện đang yên nghỉ tại Nghĩa trang liệt sĩ đồi A1, thành phố Điện Biên Phủ, tỉnh Điện Biên.
Tên của ông nay đã trở thành tên của nhiều con đường, ngôi trường trên khắp cả nước, như một lời nhắc nhở về một thế hệ "quyết tử" để đổi lấy màu xanh hòa bình cho dân tộc. Câu chuyện về ông không chỉ là lịch sử, mà là bài ca về lòng yêu nước vô hạn của người lính cụ Hồ.



