Bài viết

KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ CỦA NGƯỜI NỮ ANH HÙNG ĐẤT ĐỎ VÕ THỊ SÁU

Thái Nguyên18/07/2026Nguyễn Thị Hồng Nhung (Trường THCS Bàn Đạt)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người con gái lớn lên trong khói lửa

Giữa những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, vùng đất đỏ Bà Rịa - Vũng Tàu đã nuôi dưỡng nên một người con gái kiên cường mang tên Võ Thị Sáu. Sinh ra trong một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng, ngay từ năm 14 tuổi, chị Sáu đã tham gia vào đội công an xung phong Đất Đỏ. Với sự thông minh, mưu trí và vóc dáng nhỏ nhắn, chị dễ dàng qua mắt kẻ thù để thực hiện nhiều nhiệm vụ phá hoại kho tàng của địch, diệt ác trừ gian, hỗ trợ phong trào du kích địa phương.

Năm 1950, trong một chiến dịch tiệt trừ các thế lực tay sai tại chợ Đất Đỏ, chị Sáu không may sa vào tay giặc. Dù chịu muôn vàn đòn tra tấn dã man “chết đi sống lại” trong các nhà giam từ Bà Rịa đến khám lớn Sài Gòn, người con gái tuổi trăng tròn ấy quyết không hé môi nửa lời khai ra tổ chức. Thực dân Pháp, bất chấp dư luận và luật pháp quốc tế (không được tử hình người chưa thành niên), đã kết án tử hình chị và đày chị ra "địa ngục trần gian" Côn Đảo vào đầu năm 1952.

Ngạo nghễ trước pháp trường

Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, kẻ thù áp giải chị Võ Thị Sáu ra pháp trường hàng dương Côn Đảo. Khi tên chánh án đọc lệnh thi hành án, chị không hề run sợ. Chị từ chối lời đề nghị rửa tội của vị linh mục và dõng dạc tuyên bố: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ đi cướp nước như các ông mới là kẻ có tội!".

Khoảnh khắc xúc động và kiên cường nhất chính là khi tên đao phủ muốn dùng băng đen để bịt mắt chị lại trước khi bắn. Chị Sáu đã gạt phắt đi và nói lớn: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi được nhìn thấy đất nước thân yêu đến phút cuối cùng, và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các ông!". Chị bước đến gốc cây bàng, ngẩng cao đầu và bắt đầu cất tiếng hát. Giọng hát của chị vút cao giữa không gian bao la của biển đảo, bài hát Tiến quân ca vang lên hùng tráng, lấn át cả nỗi sợ hãi cái chết.

Bông hoa lê-ma-gơ sống mãi

Khi loạt đạn tội ác nổ súng, chị Võ Thị Sáu ngã xuống, nhưng miệng vẫn vang lên tiếng hô: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Chị ra đi ở tuổi 19, độ tuổi đẹp nhất của đời người.

Sự hy sinh của chị Sáu đã biến chị trở thành một biểu tượng huyền thoại, một vị thần hộ mệnh trong lòng người dân Côn Đảo và các thế hệ chiến sĩ cách mạng bị giam cầm tại đây. Câu chuyện của chị thắp lên ngọn lửa đấu tranh mãnh liệt, chứng minh rằng tinh thần yêu nước của người phụ nữ Việt Nam có thể đứng vững và chiến thắng trước mọi họng súng bạo tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn