Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ TRÊN DÒNG SÔNG THẠCH HÃN

Nhiều thập kỷ đã trôi qua kể từ mùa hè đỏ lửa năm 1972, mảnh đất Quảng Trị anh hùng đã hồi sinh từ tro tàn đổ nát, nhưng dòng sông Thạch Hãn thì vẫn trầm mặc chở nặng những hoài niệm oanh liệt của dân tộc. Giữa thời bình hôm nay, có một người lính già, một cựu chiến binh và là nhân chứng sống của 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, ngày ngày vẫn lặng lẽ thả hoa tri ân đồng đội trên dòng sông lịch sử. Đó là ông Lê Bá Dương, sinh ngày 1 tháng 1 năm 1953, quê quán tại xã Triệu An, huyện Triệu Ph

An Giang16/06/2026Lê Ngô Yến Nhi (Trường Cao đẳng Y tế An Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện bắt đầu từ những ngày tháng 7 năm 1972 khốc liệt, khi quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn trút hàng vạn tấn bom đạn xuống Thành cổ Quảng Trị. Sông Thạch Hãn lúc bấy giờ là con đường huyết mạch duy nhất để quân ta tiếp tế vũ khí, lương thực và đưa thương binh ra ngoài. Đêm đêm, những người lính trẻ - đa phần là sinh viên vừa rời ghế nhà trường - đã kết bè, băng qua dòng sông dưới làn mưa bom bão đạn dày đặc để vào tiếp viện. Nhiều người chưa kịp đặt chân lên bờ bên kia đã bị bom đạn phạt trúng, anh dũng ngã xuống và bị dòng nước cuốn đi. Ông Lê Bá Dương, khi ấy là người may mắn sống sót, đã chứng kiến biết bao người đồng chí bằng tuổi mình vừa cười nói lúc chạng vạng, đến nửa đêm đã mãi mãi nằm lại đáy sông. Nỗi đau ấy trở thành một vết thương rỉ máu trong tim người lính trẻ, thôi thúc ông phải sống tiếp để làm một nhân chứng, một người giữ lửa ký ức.

​Bắt đầu từ năm 1976, cứ đến ngày Thương binh - Liệt sĩ 27 tháng 7 và các ngày lễ lớn, ông Lê Bá Dương lại lặng lẽ chuẩn bị những khay hoa, tự mình chèo chiếc thuyền nhỏ ra giữa dòng sông Thạch Hãn để thả hoa, dâng hương tưởng niệm đồng đội. Tấm lòng thủy chung son sắt và hành động nghĩa hiệp của ông đã lay động trái tim của hàng triệu đồng bào cả nước. Ông cũng chính là tác giả của bốn câu thơ bất hủ, được khắc trang trọng bên bến thả hoa sông Thạch Hãn: "Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm / Có tuổi hai mươi thành sóng nước / Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm". Hành trình thầm lặng của ông Lê Bá Dương suốt hàng chục năm qua đã góp phần biến dòng Thạch Hãn thành một "Nghĩa trang không mộ" - nơi mà mỗi đóa hoa thả xuống là một nén tâm hương gửi tới những người con anh dũng của Tổ quốc.

​Hành trình tri ân đồng đội của cựu chiến binh Lê Bá Dương mang một ý nghĩa giáo dục vô cùng sâu sắc, thức tỉnh và nâng cao lý tưởng sống của thế hệ trẻ hôm nay. Câu chuyện là lời nhắc nhở đanh thép về sự khốc liệt của chiến tranh và giá trị thiêng liêng của tình đồng chí. Nó chứng minh rằng, người lính Bộ đội Cụ Hồ không chỉ anh dũng trong chiến đấu mà còn vô cùng nhân văn, tình nghĩa giữa thời bình. Đối với thanh niên ngày nay - những người đang được sống trong một đất nước hòa bình và phát triển - câu chuyện như một thông điệp thiêng liêng về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Nhìn vào những đóa hoa trôi trên dòng Thạch Hãn, mỗi bạn trẻ cần tự soi rọi lại trách nhiệm của bản thân, thấu hiểu rằng tuổi trẻ của mình ngày nay có được là nhờ tuổi hai mươi của cha anh đã hóa thành sóng nước. Từ đó, thế hệ trẻ cần biến lòng biết ơn thành sức mạnh hành động, nỗ lực học tập, rèn luyện và cống hiến để dựng xây một đất nước Việt Nam giàu mạnh, độc lập và trường tồn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn