KHÚC TRÁNG CA BÊN CẦU HIỀN LƯƠNG
câu chuyện rất hay và ý nghĩa !
Nhắc đến Quảng Trị, nhiều người nhớ ngay đến Cầu Hiền Lương bắc qua Sông Bến Hải – biểu tượng của nỗi đau chia cắt đất nước suốt hơn 20 năm. Nhân chứng sống trong câu chuyện này là bà Phạm Thị Thu (sinh năm 1948, quê Vĩnh Linh, Quảng Trị). Năm 1954, khi Hiệp định Giơ-ne-vơ được ký kết, bà mới 6 tuổi. Gia đình bà ở bờ Bắc, còn họ hàng thân thiết lại ở bờ Nam. Từ đó, cây cầu trở thành ranh giới tạm thời chia cắt hai miền. Bà Thu kể rằng những năm tháng ấy, người dân hai bên bờ chỉ có thể đứng từ xa nhìn nhau, gửi gắm tình cảm qua những lá thư hiếm hoi hoặc những lần gọi vọng qua sông. Có những buổi chiều, bà theo mẹ ra bờ sông, lặng lẽ nhìn về phía bên kia, nơi có người thân mà không thể sang thăm. Trong những năm chiến tranh ác liệt, khu vực cầu Hiền Lương và sông Bến Hải thường xuyên bị bom đạn tàn phá. Dù vậy, người dân Vĩnh Linh vẫn kiên cường bám đất, đào hầm trú ẩn, tiếp tục sản xuất và nuôi giấu cán bộ. Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, bà Thu mới thực sự được tự do qua cầu để gặp lại họ hàng. Khoảnh khắc ấy, theo bà, là giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời. Giờ đây, khi đã ngoài 75 tuổi, mỗi lần đứng trên cầu Hiền Lương nhìn dòng sông Bến Hải hiền hòa, bà Thu lại bồi hồi nhớ về một thời quá khứ. Câu chuyện của bà là minh chứng cho khát vọng đoàn tụ và ý chí kiên cường của con người Quảng Trị trong những năm tháng lịch sử đầy biến động.



