Khúc tráng ca bên cây bom ba càng
Trong những trang sử vàng hào hùng bảo vệ Thủ đô, hình ảnh người chiến sĩ cảm tử với ánh mắt kiên định, đôi tay ghì chặt cây bom ba càng lao vào xe tăng giặc đã trở thành một tượng đài bất tử. Đó là khúc tráng ca về lòng quả cảm vô song của những người con Hà Nội, tiêu biểu là anh hùng liệt sĩ Trần Thành, người đã hiến dâng tuổi thanh xuân để giữ vững từng tấc đất quê hương.
Mùa đông năm 1946, khi thực dân Pháp mang xe tăng và đại bác hòng san phẳng Thủ đô, quân dân Hà Nội đã đáp lại bằng lời thề "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Giữa làn mưa bom bão đạn, những người chiến sĩ cảm tử quân như anh Trần Thành đã được trang bị loại vũ khí "độc nhất vô nhị": bom ba càng. Đây là loại vũ khí đòi hỏi sự dũng cảm tột cùng, bởi để tiêu diệt được mục tiêu, người chiến sĩ phải áp sát, dùng sức mạnh và tốc độ lao thẳng khối thuốc nổ vào xe tăng địch, chấp nhận hy sinh thân mình cùng vũ khí.
Ngày 23/12/1946, tại phố Bà Triệu, khi xe tăng Pháp lù lù tiến tới hòng đè bẹp sức kháng cự của ta, anh Trần Thành đã hiên ngang bước ra khỏi chiến lũy. Với cây bom ba càng trên tay, anh đã lao thẳng vào "quái vật thép" của quân thù. Tiếng nổ vang dội không chỉ phá hủy phương tiện chiến tranh của địch mà còn là hồi kèn xung trận, truyền lửa cho đồng đội xông lên tiêu diệt kẻ xâm lược.
Dù anh đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng hình ảnh của anh cùng cây bom ba càng đã hóa thân thành linh hồn của đất Thăng Long. Ngày nay, đứng trước Tượng đài Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh tại vườn hoa Vạn Xuân hay bên bờ Hồ Gươm, chúng ta vẫn cảm nhận được hơi ấm và khí tiết của một thế hệ "mãi mãi tuổi hai mươi". Các anh ra đi để Hà Nội mãi mãi xanh tươi, để mỗi mét vuông phố cổ hôm nay luôn thấm đượm niềm tự hào về một thời đại anh hùng.



