Người có công giúp đỡ cách mạng

Khúc Tráng Ca Bên Dòng Ký Ức

Khúc Tráng Ca Bên Dòng Ký Ức

Vĩnh Long03/07/2026Xã đoàn Nhuận Phú Tân (Xã đoàn Nhuận Phú Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc Tráng Ca Bên Dòng Ký Ức

Có những người lính đi qua cuộc chiến, mang trên mình những vết thương sâu hoắm như một phần chứng tích của lịch sử. Họ không chọn cách lưu danh bằng những lời ca tụng, mà lặng lẽ hòa máu xương vào đất mẹ để đổi lấy bình yên cho thế hệ mai sau. Người lính năm ấy – ông Phạm Văn Chùm, là một biểu tượng thầm lặng như thế.

Sinh ra vào những ngày đông rét mướt tháng Mười hai năm 1955, khi đất nước đang chuyển mình trước những giông bão lớn, cậu bé Chùm lớn lên trong tình yêu thương, đùm bọc của mảnh đất Tích Khánh giàu truyền thống. Tuổi thanh xuân của ông không có những buổi hẹn hò lãng mạn dưới bóng hoàng hôn, mà là những ngày ngước nhìn bầu trời rực lửa bom đạn. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người thanh niên đất Tích Khánh đã tạm biệt mẹ già, xếp lại những ước mơ bình dị để khoác lên mình sắc xanh áo lính.

Bước chân vào chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ, ông đã cùng đồng đội đối mặt với những thử thách nghiệt ngã nhất. Nơi trận tuyến rực lửa, bom cày đạn xới, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Thế nhưng, trong lồng ngực người lính trẻ ấy là một trái tim gan góc, một ý chí kiên trung không hề biết run sợ. Ông đã đi qua những trận đánh ác liệt, chứng kiến những người đồng chí ngã xuống, để rồi biến đau thương thành hành động, tiếp tục cầm súng chiến đấu bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của quê hương.

Chiến tranh khép lại, non sông liền một dải, ông Phạm Văn Chùm trở về quê nhà Tích Khánh. Nhưng cái giá của ngày chiến thắng mang một màu sắc thật trầm buồn: ông trở về với một thân hình không còn lành lặn. Tỷ lệ thương tật 61-80% là một con số quá lớn, là minh chứng cho sự tàn khốc của chiến tranh mà ông đã hứng chịu. Những mảnh đạn găm sâu vào cơ thể, những vết thương hành hạ thể xác mỗi khi trái gió trở trời là cái giá mà ông đã tự nguyện trả để đổi lấy màu xanh cho cây cỏ, tiếng cười cho trẻ thơ.

Giờ đây, khi mái đầu đã bạc, thời gian có thể xóa nhòa nhiều dấu vết, nhưng ngọn lửa tự hào trong ánh mắt người cựu binh đất Tích Khánh vẫn chưa bao giờ tắt. Ông vẫn sống kiên cường giữa đời thường, như một cây tùng cây bách hiên ngang trước gió bão. Câu chuyện về cuộc đời ông — một thời hoa lửa đầy máu và nước mắt nhưng cũng đậm chất anh hùng — mãi là khúc tráng ca lay động lòng người, nhắc nhở chúng ta biết ơn và trân trọng giá trị của độc lập, tự do hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn