Mẹ Việt Nam Anh hùng

Khúc tráng ca bên dòng sông Đồng Nai và nỗi đau năm lần tử biệt

Câu chuyện đẫm nước mắt về mẹ Nguyễn Thị Sảnh, người đã hiến dâng cả chồng và bốn người con cho nền độc lập dân tộc. Trải qua năm lần nhận hung tin nhưng chỉ tìm được duy nhất một bộ hài cốt, mẹ vẫn kiên tâm cống hiến trọn đời cho cách mạng dẫu nỗi đau mất mát không thể diễn tả thành lời.

Tây Ninh14/06/2026Nguyễn Văn Sánh (Đoàn xã An Lục Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị Sảnh sinh năm 1898 tại làng Bình Long, quận Châu Thành (nay thuộc xã Bình Lợi, huyện Vĩnh Cửu), một vùng quê nghèo rợp bóng tre xanh nghiêng mình hiền hòa bên dòng sông Đồng Nai. Trong suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ, mảnh đất thanh bình ấy đã trở thành một trong những địa bàn tranh chấp vô cùng ác liệt. Bản thân mẹ Sảnh không chỉ hết lòng chăm sóc bộ đội, không nề hà của cải vật chất tiếp tế cho kháng chiến mà còn dâng hiến những người thân yêu nhất của mình cho Tổ quốc. Nỗi đau đớn xé ruột đầu tiên ập đến với mẹ vào năm 1947, khi người con thứ tư là anh Nguyễn Công Danh bị bắn trọng thương lúc lọt vào ổ phục kích. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh Danh đã dũng cảm tự rút chốt lựu đạn giấu dưới bụng, kéo theo một số tên địch chết cùng mình và thân xác anh cũng hòa lẫn vào đất mẹ.

Sáu năm sau sự ra đi oanh liệt của anh Danh, mẹ Sảnh như người điên dại khi tiếp tục gánh chịu cái tang của người con gái thứ sáu là chị Nguyễn Thị Thế. Chị hy sinh anh dũng do máy bay oanh tạc trên đường đi công tác khi chưa kịp làm vợ, bởi chỉ một tháng nữa thôi là hôn lễ của chị sẽ được cử hành. Nỗi tang thương trĩu nặng chưa kịp lắng đọng, đến năm 1958, mẹ lại xót xa vấn vành khăn trắng tiễn biệt người chồng thân yêu vào cõi hư vô. Ông ra đi sau một cơn bệnh hiểm nghèo, vốn là di chứng của những đòn tra tấn tàn bạo dã man mà kẻ thù đã giáng xuống trong suốt thời gian ông bị đày đọa ở nhà lao Côn Đảo.Số phận nghiệt ngã dường như vẫn không chịu buông tha cho người phụ nữ khốn khổ ấy khi tang chồng chưa mãn, cái chết của người con trai lớn Nguyễn Hiền Dương lại tiếp tục trút xuống đôi vai gầy guộc đã bắt đầu còng xuống của mẹ. Vô cùng tàn độc, bọn giặc đã đem phơi thây anh Dương ngoài nắng suốt mấy ngày liền và phục kích chờ người nhà đến nhận, bởi anh là một Tỉnh ủy viên cốt cán mà địch luôn coi là "một mạng bằng cả trăm mạng khác". Người con trai cuối cùng, niềm hy vọng sống sót nương tựa duy nhất trong đời mẹ là anh Nguyễn Thành Long cũng vĩnh viễn ra đi vào năm 1968 sau một trận bom B52 của Mỹ. Vì lo sợ người mẹ già đã nếm trải quá nhiều mất mát không thể chịu đựng nổi cú sốc thứ năm này, gia đình và tổ chức đành giấu kín tin tức, để rồi sau này khi tình cờ biết được sự thật, mẹ chỉ biết câm lặng run rẩy suốt đêm lục tìm những kỷ vật ít ỏi còn sót lại của con.Trong số năm người thân yêu nhất đã lần lượt ngã xuống vì Tổ quốc, mẹ Sảnh xót xa tột cùng khi chỉ giữ lại được duy nhất bộ hài cốt của chồng, còn thân xác bốn người con thì vĩnh viễn thất lạc không biết đang trôi nổi nơi đâu. Sự cô đơn và nỗi đau đớn lặn sâu vào tâm khảm đến mức mẹ không thể gọi tên, nhưng mỗi khi có dịp nhắc về những núm ruột của mình, ánh mắt mẹ vẫn luôn ngời lên niềm tự hào và tình yêu thương vô bờ bến. Dẫu mang trong lòng những dư vị mặn đắng của mất mát hy sinh, mẹ Nguyễn Thị Sảnh vẫn kiên trung đi theo cách mạng đến cùng, để rồi vinh dự được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng trước khi mẹ thanh thản qua đời vào năm 1987.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc tráng ca bên dòng sông Đồng Nai và nỗi đau năm lần tử biệt | Câu chuyện thời hoa lửa