Khác

Khúc Tráng Ca Bên Dòng Sông Lô

Khúc Tráng Ca Bên Dòng Sông Lô

Phú Thọ24/02/2026Đinh Hải Đăng.Ngô Duy Hùng (xã Yên Thủy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc Tráng Ca Bên Dòng Sông Lô

Nắng chiều vàng rực đổ xuống những đồi cọ xanh nhấp nhô của vùng đất Thanh Ba. Ông Vi Văn Đảm ngồi lặng yên bên bậu cửa, đôi mắt đã mờ theo năm tháng nhìn về phía chân trời xa. Trong ký ức ông, tiếng còi tàu từ ga Phú Thọ không còn là âm thanh quen thuộc của cuộc sống yên bình, mà hóa thành tiếng còi báo động xé lòng của những năm 1965 – khi miền Bắc bắt đầu hứng chịu những trận mưa bom ác liệt của đế quốc Mỹ.

Ngày ấy, ông Đảm mới mười tám tuổi, mang trong mình hơi thở nồng nàn của đất trung du và lòng nhiệt huyết của “dòng máu Vua Hùng”, hăng hái lên đường nhập ngũ. Khi ông ra đi, bến phà Gót ở Việt Trì vẫn còn tấp nập những chuyến xe chở hàng. Nhưng chỉ ít lâu sau, nơi ngã ba sông ấy đã trở thành một “tọa độ chết”. Địch điên cuồng đánh phá khu công nghiệp Việt Trì, âm mưu san phẳng niềm tự hào của đất Tổ. Thế nhưng, chúng đã lầm.

Giữa khói bom mịt mù, trên đỉnh núi Nghĩa Lĩnh linh thiêng, một trận địa trực chiến của những cô gái dân quân đã hình thành. Vốn quen tay thoi dệt, vai gánh lúa, nay các chị hiên ngang đứng trên mâm pháo cao xạ. Trong những đêm máy bay địch gầm rú trên đầu, họ nắm chặt tay nhau, cất lên những làn điệu Xoan, Ghẹo mộc mạc. Tiếng hát lan xa khắp rừng cọ, đồi chè, át cả tiếng bom rơi, trở thành sức mạnh tinh thần giúp họ bám trụ trận địa, bảo vệ sự tôn nghiêm của đền đài tiên tổ.

Ông Đảm được biên chế vào kíp xe tăng T160 – “năm anh em trên một chiếc xe tăng” đến từ năm miền quê khác nhau nhưng cùng chung một trái tim yêu nước. Ông không bao giờ quên trận đánh ở Đường 9 – Nam Lào. Trong khoang xe nóng như lò nung, khói bụi mù mịt, ông – pháo thủ số một – vẫn siết chặt tay quay, ánh mắt hướng thẳng về phía trước. Lúc ấy, ông không nghĩ đến cái chết, mà chỉ nhớ mẹ già đang sàng sạp lúa dưới chân đồi cọ quê hương, nhớ những cô gái dân quân ngày đêm bảo vệ cầu Phong Châu, phà Gót.

Trong một lần dừng chân bên bìa rừng, nhà thơ Hữu Thỉnh đã ghé thăm kíp xe của ông. Dưới gầm xe tăng, họ chia nhau điếu thuốc lào, kể cho nhau nghe về quê hương xứ sở. Chính tình đồng chí keo sơn ấy đã trở thành nguồn cảm hứng cho bài thơ “Năm anh em trên một chiếc xe tăng” – biểu tượng đẹp đẽ của tình người trong chiến tranh.

Chiến tranh lùi xa, ông Đảm trở về quê hương với những mảnh đạn còn găm trong da thịt. Phú Thọ hôm nay đã thay da đổi thịt, những hố bom xưa được lấp đầy bằng những cánh đồng lúa xanh và nhà máy mới. Đứng trước tượng đài chiến thắng bên dòng sông Lô, ông khe khẽ ngân nga lời bài hát năm nào. Ông hiểu rằng, “hoa lửa” không chỉ là lửa đạn bom tàn khốc, mà còn là sắc đỏ của những năm tháng đẹp nhất đời người – ngọn lửa yêu nước được thắp lên từ vùng đất cội nguồn, cháy mãi không bao giờ tắt.

Người Sưu Tầm: Đinh Hải Đăng.Ngô Duy Hùng-Lớp 10A

Trường THPT Yên Thuỷ A

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc Tráng Ca Bên Dòng Sông Lô | Câu chuyện thời hoa lửa