KHÚC TRÁNG CA BÊN DÒNG THẠCH HÃN
Bài viết ghi lại những ký ức chân thực và đầy xúc động của bác Nguyễn Văn Hùng, một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia chiến đấu trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Qua đó, tác giả bày tỏ lòng tri ân sâu sắc và trách nhiệm của thế hệ trẻ K59 hôm nay.
Trong dòng chảy của thời gian, có những ký ức sẽ mờ phai, nhưng cũng có những câu chuyện sẽ mãi rực cháy như ngọn lửa không bao giờ tắt. Đối với thế hệ sinh viên K59 chúng tôi, những người lớn lên trong hòa bình, khái niệm về "thời hoa lửa" thường chỉ hiện hữu qua những trang sách lịch sử khô khan. Thế nhưng, sau buổi gặp gỡ và trò chuyện cùng bác Nguyễn Văn Hùng – một người con của quê hương, một người lính đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, tôi mới thực sự hiểu thế nào là "khúc tráng ca" của một thời đại anh hùng.
Bác Hùng năm nay đã ngoài 70 tuổi, đôi chân không còn nhanh nhẹn do vết thương cũ từ chiến trường mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng phong thái của một người lính cụ Hồ vẫn còn vẹn nguyên. Bác đón tôi bằng nụ cười đôn hậu và bắt đầu kể về những ngày tháng sục sôi của năm 1972, khi bác cùng đồng đội nhận lệnh hành quân vào "tọa độ chết" – Thành cổ Quảng Trị.
Bác kể, mùa hè năm ấy, Quảng Trị không chỉ có nắng và gió Lào mà còn là mưa bom, bão đạn. "Cháu biết không, có những ngày địch trút xuống đây hàng vạn quả pháo, mặt đất như bị cày xới không còn một bóng cây xanh," bác bồi hồi nhớ lại. Trong ký ức của bác, dòng sông Thạch Hãn không chỉ là dòng sông quê hương thơ mộng, mà còn là dòng sông máu và nước mắt. Những đêm vượt sông dưới làn pháo sáng và đạn lạc, nhiều đồng đội của bác đã nằm lại dưới đáy sông khi tuổi đời mới chỉ mười chín, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất với bao hoài bão còn dang dở.
Bác chia sẻ một kỷ niệm khiến tôi lặng người: "Có những lúc trong hầm hào chật hẹp, giữa hai trận đánh, mấy anh em lại lôi mẩu bút chì gãy ra viết vội vài dòng về cho gia đình, cho người yêu. Ai cũng biết có thể đây là những dòng chữ cuối cùng, nhưng tay súng thì chưa bao giờ run rẩy." Chính cái lý tưởng "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" ấy đã giúp những chàng trai trẻ năm ấy vượt qua mọi giới hạn của sức chịu đựng con người. Họ chiến đấu không chỉ bằng vũ khí, mà bằng cả niềm tin sắt đá vào ngày độc lập.
Chiến tranh đi qua, bác Hùng trở về với cuộc sống đời thường, mang theo những vết sẹo của bom đạn và nỗi nhớ khôn nguôi về những người đồng đội đã nằm lại. Bác không chọn cho mình sự nghỉ ngơi, mà vẫn miệt mài tham gia các hoạt động tại địa phương, giáo dục truyền thống cho con cháu. Ánh mắt bác sáng lên khi nói về sự thay đổi của đất nước hôm nay, về những công trình điện tử, những tiến bộ công nghệ mà thế hệ chúng tôi đang được học tập.
Cuộc trò chuyện với bác như một thước phim quay chậm, đưa tôi ngược dòng thời gian để chạm vào những giá trị cao đẹp. Là một sinh viên K59 thuộc khoa Điện tử, tôi hiểu rằng hòa bình mà mình đang hưởng thụ hôm nay được đổi bằng xương máu của cha anh. Những linh kiện bán dẫn, những mạch điện phức tạp hay những dòng code mà chúng tôi đang miệt mài nghiên cứu hằng ngày, suy cho cùng cũng là công cụ để xây dựng một đất nước giàu mạnh, để sự hy sinh của những người lính năm xưa không trở nên vô ích.
"Câu chuyện thời hoa lửa" của bác Hùng đã thắp lên trong tôi một ngọn lửa trách nhiệm. Chúng tôi – những sinh viên K59 – không chỉ cần giỏi về chuyên môn mà còn phải có một trái tim biết rung cảm trước lịch sử dân tộc. Bài viết này không chỉ là một bài dự thi để lấy điểm ngoại khóa, mà là lời hứa của một người trẻ: Sẽ sống, học tập và cống hiến xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã đánh đổi.
Cảm ơn bác, người chiến sĩ năm xưa, đã giữ cho ngọn lửa ký ức luôn cháy mãi trong lòng thế hệ hôm nay.


