Bài viết

Khúc tráng ca bên dòng Thạch Hãn

Tuyên Quang13/05/2026Đặng Việt Anh (Đoàn xã Sơn Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Cháu biết không, mùa hè năm 1972 đó, Quảng Trị không có màu xanh," bác Thành bắt đầu bằng một giọng trầm buồn. "Chỉ có màu đỏ của gạch vụn, màu xám của khói bom và màu máu của đồng đội bác."

Khi ấy, bác Thành là chiến sĩ thông tin thuộc Trung đoàn 95, Sư đoàn 325. Nhiệm vụ của bác là giữ vững sợi dây liên lạc — huyết mạch của chiến trường — trong bối cảnh bom đạn cày xới từng tấc đất.

1. Những ngày đêm không ngủ

Bác kể rằng, 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ là 81 ngày đêm đối diện với sự hủy diệt tột cùng. Bầu trời không bao giờ yên lặng. Tiếng rít của máy bay B-52 và pháo hạm từ biển vào tạo thành một bản nhạc của tử thần.

  • Cái đói và cái khát: Có những lúc, cơm nắm gửi vào bị trộn lẫn với cát và thuốc súng, nhưng anh em vẫn chia nhau từng miếng để có sức cầm súng.

  • Lời hứa dưới hầm: Bác nhớ nhất người bạn thân tên Nam. Đêm trước khi Nam hy sinh, hai người còn chia nhau điếu thuốc lá sâu kèn ẩm ướt, hứa với nhau rằng nếu ai còn sống trở về, phải thay người kia chăm sóc mẹ già.

  • 2. Dòng sông của những người con bất tử

    Chi tiết xúc động nhất trong lời kể của bác Thành chính là những lần vượt sông Thạch Hãn.

    "Dòng sông ấy là ranh giới giữa hậu phương và tiền tuyến. Ban đêm, chúng bác bơi qua sông để chuyển thương binh ra ngoài và đưa đạn dược vào trong. Nước sông lạnh buốt, nhưng đôi khi lại nóng hổi vì... máu. Nhiều đồng đội của bác đã nằm lại dưới đáy sông khi chưa kịp chạm tay vào bờ bên kia."

    Bác khựng lại một chút, tay run run nhấp ngụm trà: "Bây giờ, mỗi lần quay lại Quảng Trị, bác không dám làm động nước sông Thạch Hãn. Bác sợ làm đau anh em mình đang nằm dưới đó."

    Lắng nghe bác Thành, tôi nhận ra lịch sử không nằm trong những con số khô khan trên sách giáo khoa. Lịch sử nằm trong nhịp tim của những người như bác — những chứng nhân sống lặng lẽ giữa đời thường, nhắc nhở chúng ta rằng cái giá của độc lập chưa bao giờ là rẻ.

    Cảm ơn bác, người chiến sĩ năm xưa, vì đã cho cháu hiểu thế nào là lòng quả cảm và sự hy sinh cao cả.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn