: Khúc Tráng Ca Bên Dòng Thạch Hãn Mùa hè đỏ lửa năm 1972,
Truyện thứ hai: Khúc Tráng Ca Bên Dòng Thạch Hãn
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở thành một cối xay thịt đúng nghĩa. Thị xã Quảng Trị và khu Thành cổ cổ kính bị bao vây bởi mạng lưới bom đạn dày đặc tương đương sức công phá của 7 quả bom nguyên tử. Để giữ vững trận địa, hàng vạn chiến sĩ—phần lớn là những sinh viên mười chín, đôi mươi vừa rời ghế nhà trường từ Hà Nội—đã được lệnh hành quân cấp tốc vào Nam.
Để vào được Thành cổ chiến đấu, con đường duy nhất là phải vượt qua dòng sông Thạch Hãn rộng lớn. Mỹ-Ngụy biết rõ điều này nên ngày đêm điên cuồng nã pháo, thả bom nổ chậm và bắn pháo sáng rực trời trên mặt sông. Đêm đêm, từng tốp chiến sĩ bao gói súng đạn vào tấm tăng nylon, lặng lẽ hòa mình vào dòng nước buốt lạnh, bơi hướng về phía bờ Bắc Thành cổ.
Giữa dòng nước xiết, bom đạn dội xuống làm nước sông bắn lên thành những cột sóng khổng lồ. Nhiều chiến sĩ bị sóng đánh chìm, nhiều người bị trúng đạn pháo ngã xuống ngay giữa dòng. Những người còn sống không kịp khóc thương đồng đội, họ bặm môi, gạt nước mắt, tiếp tục bơi về phía trước vì mục tiêu bảo vệ từng tấc đất Thành cổ. Máu của những người lính trẻ hòa vào dòng nước, nhuộm đỏ cả một khúc sông.
Sau 81 ngày đêm chiến đấu kiên cường, Thành cổ được bảo vệ thành công, nhưng cái giá phải trả là xương máu của hàng ngàn người con đất Việt. Rất nhiều người trong số họ mãi mãi nằm lại dưới đáy sông Thạch Hãn, không một ngôi mộ, không một dòng tên. Cho đến tận ngày nay, mỗi dịp tháng Bảy, người ta lại kết những bè hoa thả xuống dòng sông này, cẩn thận chèo thuyền thật nhẹ vì biết rằng, dưới đáy sông sâu, thanh xuân của một thế hệ vẫn đang nằm lại.



