Khúc Tráng Ca Bên Rừng Bần
Cuộc chiến tại xã Phú Phụng không chỉ có tiếng súng nổ vang trời mà còn có những cuộc "giáp lá cà" bằng lý lẽ và trái tim của người phụ nữ. Đỉnh điểm là những năm đầu thập niên 70, khi địch điên cuồng thực hiện chính sách "gom dân, lập ấp chiến lược", hòng tách dân ra khỏi cách mạng. Chúng cho xe ủi nát những vườn chôm chôm đang kỳ kết trái tại ấp Phụng Châu, biến những lối mòn thân thuộc thành vùng đất trắng.
Cuộc chiến tại xã Phú Phụng không chỉ có tiếng súng nổ vang trời mà còn có những cuộc "giáp lá cà" bằng lý lẽ và trái tim của người phụ nữ. Đỉnh điểm là những năm đầu thập niên 70, khi địch điên cuồng thực hiện chính sách "gom dân, lập ấp chiến lược", hòng tách dân ra khỏi cách mạng. Chúng cho xe ủi nát những vườn chôm chôm đang kỳ kết trái tại ấp Phụng Châu, biến những lối mòn thân thuộc thành vùng đất trắng.
Chính lúc này, hình ảnh "Đội quân tóc dài" của Phú Phụng đã hiện lên như một bức tường thành sống. Hàng trăm mẹ, hàng trăm chị với chiếc khăn rằn quấn cổ, tay không xuống đường, chặn đứng xích sắt xe tăng địch. Họ không dùng súng, họ dùng tiếng khóc xé lòng của những người mất đất, dùng lý lẽ đanh thép của những người chủ thực sự trên mảnh đất này. "Đất này là đất tổ tiên, cây này là mồ hôi nước mắt, các ông bắn phá là bắn vào lòng dân!". Trước khí thế hừng hực ấy, những họng súng đen ngòm từ đồn Phú Phụng cũng phải run rẩy hạ xuống.
Đêm về, dưới những tán rừng bần ven sông Cổ Chiên, những chiếc xuồng ba lá lại âm thầm rẽ nước. Đó là những "chuyến xe không số" trên sông, chở thương binh và vũ khí xuyên qua tầm mắt của tàu tuần tra địch. Những người con ưu tú như Anh hùng Trần Văn Cương cùng đội du kích đã lợi dụng địa hình mương rạch chằng chịt để tổ chức những trận đánh "xuất quỷ nhập thần". Có những trận đánh, ta chỉ với vài khẩu súng ngựa trời và lựu đạn tự chế đã bẻ gãy cả một đại đội hành quân của địch, khiến chúng khiếp sợ gọi vùng đất này là "vùng đất tử thần".
Sự ác liệt lên đến đỉnh điểm khi những trận bom B-52 dội xuống, làm rung chuyển cả vùng đất Chợ Lách. Nhưng bom đạn có thể làm sập nhà cửa, chứ không thể làm sập ý chí của người dân Phú Phụng. Sau mỗi trận càn, người dân lại gượng dậy, tay cầm xẻng đào lại hầm, tay cầm cây sầu riêng trồng lại trên nền đất cháy. Máu của những người ngã xuống đã hòa quyện với dòng phù sa mặn mòi, nuôi dưỡng nên những mầm xanh bất diệt.
Khi tiếng súng cuối cùng lặng đi vào mùa xuân năm 1975, Phú Phụng không chỉ có hoa trái rộn ràng, mà còn có những giọt nước mắt tự hào rơi trên những bia mộ liệt sĩ. Tên tuổi của họ đã hóa thân vào từng tấc đất, từng ngọn sóng Cổ Chiên, để Phú Phụng mãi mãi là niềm tự hào của vùng đất Bến Tre (Vĩnh Long xưa) kiên cường.



