Khúc tráng ca biên thùy
Đối với ông Cao Xuân Việt, những năm tháng chiến đấu tại Vị Xuyên là khúc ca kiêu hùng nhất. Mới tròn tuổi 21 đầy nhiệt huyết, anh thanh niên đã hăng hái viết đơn xin gia nhập quân đội. Anh được biên chế vào Sư đoàn 356, trực tiếp bám trụ chiến đấu tại biên giới phía Bắc. Việt nhận nhiệm vụ làm chiến sĩ trinh sát, một công việc vô cùng mưu trí và nguy hiểm. Anh phải bò sát trận địa địch trong đêm tối lạnh giá để thăm dò và thu thập thông tin. Mỗi bước chân đi là một lần đối mặt với mìn dày đặc và thám báo địch rình rập khắp nơi. Ngày chiến dịch mở màn, hỏa lực pháo binh địch bắn phá dữ dội xuống trận địa của ta. Việt cùng đồng đội quyết tâm xông lên, giành giật từng thước chiến hào trong máu và nước mắt. Hàng trăm cán bộ chiến sĩ đã ngã xuống tại cao điểm ác liệt được ví như lò vôi thế kỷ. Năm 1987, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ biên cương, anh xuất ngũ trở về quê nhà. Trở lại cuộc sống đời thường tại Thượng Bằng La, ông Việt luôn nhớ về lời thề với đồng đội. Hàng năm cứ đến ngày giỗ trận 12/7, ông lại vượt đường xa quay lại chiến trường xưa dâng hương. Những bông hoa tươi ông đặt lên mộ liệt sĩ thể hiện tấm lòng tri ân của người may mắn sống sót. Ông thường kể cho thế hệ trẻ nghe về sự khốc liệt của chiến tranh để họ biết trân trọng hòa bình. Lòng biết ơn và tình nghĩa đồng đội bền bỉ của ông chính là ngọn lửa sưởi ấm vùng biên ải.


