Bài viết

Khúc tráng ca của 10 cô gái ngã ba Đồng Lộc

Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) là yết điểm giao thông huyết mạch. Nơi đây được ví như "tọa độ chết" vì mỗi mét vuông đất đều phải hứng chịu hàng chục quả bom cày xới mỗi ngày nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho miền Nam. Trưa ngày 24/7/1968, Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552, Tổng đội TNXP 55 do Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng nhận lệnh ra lấp hố bom sau một trận oanh tạc để thông đường cho xe qua.

Thái Nguyên05/08/2026Trường Tiểu học Mỹ Thạnh (Hàm Thạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) là yết điểm giao thông huyết mạch. Nơi đây được ví như "tọa độ chết" vì mỗi mét vuông đất đều phải hứng chịu hàng chục quả bom cày xới mỗi ngày nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho miền Nam. Trưa ngày 24/7/1968, Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552, Tổng đội TNXP 55 do Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng nhận lệnh ra lấp hố bom sau một trận oanh tạc để thông đường cho xe qua. 10 cô gái tuổi đời còn rất trẻ (từ 17 đến 24 tuổi) vác cuốc xẻng ra trận địa với tinh thần "máu có thể chảy nhưng đường không thể tắc". Đến 16h30, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống. Một quả bom nổ ngay sát hầm trú ẩn của các chị. Cả trận địa lặng đi. Đồng đội lao vào bới đất, tìm kiếm. Họ lần lượt tìm thấy các chị, người nằm như đang ngủ, người tay vẫn ôm chặt cán cuốc. Người cuối cùng được tìm thấy sau 3 ngày là chị Hồ Thị Cúc, khi đồng đội phải dùng bài thơ gọi hồn đầy xót xa: "Cúc ơi! Em ở đâu không về với đội...". Trước lúc hy sinh, trong bức thư gửi về cho mẹ, tiểu đội trưởng Võ Thị Tần vẫn viết đầy lạc quan: "Mẹ ơi, ở đây vui lắm. Ban ngày chúng nó dội bom, ban đêm chúng con đi sửa đường. Bom đạn của chúng không làm tụi con run sợ đâu mẹ ạ!". Sự hy sinh của 10 bông hoa Đồng Lộc đã trở thành biểu tượng ngời sáng của lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn