Khúc Tráng Ca Của Một Thời Hoa Lửa
Mỗi khi lật giở lại những trang nhật ký ố vàng của thế hệ cha anh, lòng người lại dâng lên một niềm rưng rưng khó tả. Người ta hay nhắc về "thời hoa lửa" – cụm từ ngắn gọn nhưng gói trọn cả một giai đoạn bi tráng và hào hùng nhất của dân tộc. Đó không chỉ là khoảng thời gian đong đếm bằng năm tháng, mà là một không gian lịch sử thiêng liêng, nơi tuổi trẻ Việt Nam đã tạc vào dáng hình đất nước bằng chính máu xương và cả những mộng mơ của mình.
Ngọn lửa của lòng quả cảm. Tại sao lại gọi là "lửa"? Bởi đó là lúc ngọn lửa của chiến tranh, của bom đạn tàn khốc thử thách sức chịu đựng của con người đến tận cùng. Ở thời kỳ ấy, những chàng trai, cô gái chỉ vừa mười tám, đôi mươi đã phải gác lại bút nghiên, xếp lại những hoài bão cá nhân rực rỡ nhất để khoác lên mình màu áo xanh áo lính.
Họ rời bỏ những giảng đường đại học êm ấm, tạm biệt những rung động đầu đời để bước vào chiến trường mịt mù khói thuốc. Họ ra đi không mang theo sự thù hận mù quáng, mà mang theo một tình yêu sâu sắc tột cùng dành cho mảnh đất quê hương. Tình yêu ấy lớn đến mức khiến họ sẵn sàng đón nhận những gian khổ tột cùng. Những ngọn lửa đạn pháo có thể thiêu rụi cây rừng Trường Sơn, nhưng không thể thiêu rụi được ý chí rực cháy của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Nhưng điều kỳ diệu làm nên sức sống bất diệt của thời kỳ ấy, chính là ngay giữa tâm điểm của ngọn lửa hủy diệt, những đóa "hoa" của tâm hồn lại nở rộ rực rỡ nhất. Sự khốc liệt của chiến tranh không hề làm tâm hồn những người lính trẻ trở nên cằn cỗi. Ngược lại, họ mang vào chiến trường một sự lãng mạn, kiêu hãnh đến khó tin.
Những vần thơ được chép vội trên báng súng, những bức thư tình giấu dưới đáy ba lô, hay tiếng hát cất lên giữa những trận bom cày đạn xới… tất cả đã minh chứng cho một sức sống mãnh liệt. Nhành hoa phong lan rừng hái vội cài trên mái tóc cô thanh niên xung phong, hay những dòng nhật ký tràn đầy niềm tin yêu cuộc đời của Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc chính là biểu tượng cho vẻ đẹp ấy. Họ đối diện với cái chết một cách thanh thản, bởi họ tin rằng sự hy sinh của mình sẽ ươm mầm cho những mùa xuân độc lập. Cái chết, vì thế, nhẹ tựa lông hồng.
Thời hoa lửa ấy nay đã lùi xa. Đất nước đã liền một dải, những vết thương chiến tranh đang dần được cỏ xanh phủ lấp. Thế hệ thanh niên ngày ấy, người đã nằm lại vĩnh viễn dưới bạt ngàn rừng núi, người trở về với mái tóc điểm bạc và những vết thương nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời. Thế nhưng, di sản họ để lại cho thế hệ hôm nay không chỉ là hình hài một đất nước trọn vẹn, mà là một bài học vô giá về lẽ sống và sự dấn thân.
Chúng ta – những người đang may mắn được tận hưởng bầu trời hòa bình, đôi lúc mải mê với những lo toan bộn bề của cuộc sống hiện đại – rất cần những khoảng lặng để nhìn về thời hoa lửa ấy. Dù thời gian có trôi đi bao nhiêu năm nữa, khúc tráng ca tuổi trẻ này vẫn sẽ ngân vang. Nó nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: Tuổi trẻ đẹp nhất không phải là tuổi trẻ chỉ biết thụ hưởng, mà là tuổi trẻ dám sống hết mình vì những điều lớn lao hơn bản thân mình. Ngọn lửa ấy, đóa hoa ấy, chắc chắn sẽ còn tỏa sáng và ngát hương mãi trong tâm thức của dân tộc.



