Khúc tráng ca của người lính
Hơn nửa thế kỷ sau ngày toàn thắng, âm hưởng của cuộc chiến tranh vệ quốc vẫn vang vọng như một bản hùng ca bất tử. Giữa những năm tháng sục sôi ấy, triệu triệu người con xứ Thanh đã gác lại niềm riêng, dấn thân vào tuyến đầu lửa đạn. Từ đại ngàn Trường Sơn khốc liệt đến những cánh đồng, dòng sông rực lửa, các anh kiên trung giữ trọn lời thề vì độc lập dân tộc, thống nhất non sông. Thông qua loạt bài “Khúc tráng ca của người lính” với những câu chuyện chân thực, cảm động về một thời hoa lửa, chúng tôi xin được dành lời tri ân sâu sắc tới một thế hệ anh hùng – những con người bình dị đã viết nên bản anh hùng ca bất diệt bằng chính tuổi xuân và máu xương của mình. Qua đó góp phần lan tỏa giá trị lịch sử và niềm tự hào dân tộc trong thế hệ trẻ hôm nay.
Nhắc lại trận đánh tại Trường Sĩ quan Tăng thiết giáp ở căn cứ Nước Trong, tỉnh Đồng Nai, ký ức trong ông như chùng xuống. Đó là những ngày đầu tháng 4/1975, khi đơn vị nhận lệnh tấn công vào một căn cứ lớn của địch ở Long Thành. Trận đánh diễn ra trong điều kiện vô cùng bất lợi khi ta chưa kịp nổ súng đã bị phát hiện. Địch gọi chi viện từ nhiều nơi, lực lượng đông và hỏa lực mạnh buộc quân ta phải rút ra. “Trận đó ác liệt lắm,” ông nói chậm rãi, rồi dừng lại một chút “nhiều đồng đội của tôi đã nằm lại nơi ấy, khi tuổi đời còn rất trẻ”. Khi nhắc đến đồng đội, giọng ông nghèn nghẹn “Người lính ra trận không ai nghĩ mình sẽ trở thành anh hùng, chỉ biết nếu mình lùi lại một bước, có thể đồng đội sẽ không còn đường tiến lên nữa”.
Những gương mặt năm xưa, những người đã cùng ông đi qua bom đạn, giờ chỉ còn lại trong ký ức. Họ không trở về, nhưng lại trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời ông.



