Bài viết

KHÚC TRÁNG CA CỦA "TƯỢNG ĐÀI SỐNG" LA VĂN CẦU

Hải Phòng13/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bằng mực, mà bằng máu và nước mắt của những người con ưu tú. Trong những năm tháng sục sôi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, có một cái tên đã trở thành biểu tượng cho ý chí sắt đá, vượt qua mọi giới hạn của cơ thể con người – đó chính là Anh hùng La Văn Cầu. Với một sinh viên kỹ thuật như tôi, câu chuyện của ông không chỉ là tư liệu lịch sử, mà là một bài học về bản lĩnh trước những "trận đánh" của cuộc đời.

Năm 1950, chiến dịch Biên giới Thu Đông diễn ra ác liệt. Trận đánh đồn Đông Khê là một mắt xích quan trọng. Khi ấy, chàng thanh niên dân tộc Tày – La Văn Cầu – mới 19 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của hoài bão và khát vọng. Nhiệm vụ của ông là ôm bộc phá đánh vào lô cốt địch để mở đường cho đồng đội tiến lên. Trong lúc xung phong, một luồng đạn của kẻ thù đã bắn trúng tay phải và vai của ông. Cánh tay phải ấy nát vụn, chỉ còn dính lại một chút da thịt, treo lủng lẳng.

Trong khoảnh khắc ấy, đau đớn tột cùng là điều khó tránh khỏi, nhưng ông không hề nao núng. Điều khiến thế giới sau này phải kinh ngạc chính là quyết định của ông: Ông yêu cầu đồng đội dùng lưỡi mác chặt đứt cánh tay vướng víu đó để có thể tiếp tục chiến đấu. Với cánh tay trái còn lại và một ý chí không gì lay chuyển được, ông ôm quả bộc phá 12kg lao lên, phá tan hàng rào thép gai và lô cốt địch. Tiếng nổ ấy không chỉ phá tan căn cứ kẻ thù mà còn vang vọng mãi trong lịch sử như một tuyên ngôn về tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Hành động của Anh hùng La Văn Cầu đã vượt xa những quy luật sinh học thông thường. Sức mạnh nào đã giúp một thanh niên 19 tuổi làm được điều đó? Đó chính là lý tưởng sống. Vào thời điểm ấy, độc lập cho dân tộc là mục đích duy nhất, là kim chỉ nam cho mọi hành động. Họ sống không vì bản thân, mà vì một tương lai tươi sáng hơn cho con cháu mai sau.

Là một sinh viên đang theo học ngành Kỹ thuật điều khiển và Tự động hóa, tôi thường xuyên phải đối mặt với những áp lực của những bản thiết kế phức tạp, những dòng code khô khan hay những giờ thực hành miệt mài trong xưởng. Có đôi lúc, tôi cảm thấy mệt mỏi và muốn bỏ cuộc trước những khó khăn nhỏ nhặt. Nhưng khi soi mình vào tấm gương của ông, tôi thấy hổ thẹn. Những "vật cản" trong học tập của tôi so với cánh tay bị đứt lìa của ông thật nhỏ bé làm sao. Ông đã dạy tôi rằng: "Khi chúng ta có đủ lý tưởng, khó khăn chỉ là thuốc thử cho sự kiên trì".

Câu chuyện "thời hoa lửa" của Anh hùng La Văn Cầu nhắc nhở thế hệ Gen Z chúng tôi rằng, hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng xương máu của cha anh. Trách nhiệm của chú tôi – những kỹ sư tương lai – là phải đem trí tuệ và công nghệ để xây dựng đất nước mạnh giàu, để sự hy sinh của những người đi trước không trở nên vô nghĩa. Ngọn lửa từ cánh tay thép ấy vẫn đang cháy mãi, soi sáng con đường chúng tôi đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn