Khúc tráng ca đêm Him Lam và bài học về tình đồng chí
Đêm Him Lam năm 1954 là một đêm không ngủ của lịch sử, một đêm mà mặt đất rung chuyển bởi tiếng đại bác và bầu trời rực sáng bởi đạn vạch đường. Trong không gian đặc quánh mùi thuốc súng và máu ấy, tình đồng chí, đồng đội đã thăng hoa thành một sức mạnh siêu nhiên. Phan Đình Giót, dù đã bị thương nhiều vết trên cơ sở, vẫn bò lên từng mét đất, không phải vì sự vinh quang của cá nhân, mà vì ông biết rằng đằng sau ông là hàng trăm đồng đội đang nằm rạp xuống trước làn đạn giặc, là mệnh lệnh của Tổ quốc không thể không hoàn thành. Hành động dùng thân mình lấp lỗ châu mai của ông chính là sự biểu hiện cao nhất của tình đồng đội: sẵn sàng nhận lấy cái chết về mình để nhường sự sống và cơ hội chiến thắng cho những người anh em chung một chiến hào. Bài văn này muốn khắc họa lại vẻ đẹp của một tình cảm thiêng liêng trong chiến trận, một thứ tình cảm đã biến những người nông dân mặc áo lính trở thành những vị anh hùng có thể dời non lấp biển.



