Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KHÚC TRÁNG CA ĐỎ TRÊN MẢNH ĐẤT THÀNH CỔ

Đồng Tháp25/05/2026Phạm Thị Ngọc Riếp - Trần Lê Khánh Ngọc2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy thiên niên kỷ của dân tộc Việt Nam, có những khoảng thời gian mà kim đồng hồ như nghẹt lại bởi sức nóng của bom đạn và sự hy sinh. Đó chính là 81 ngày đêm của mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị. Nơi đây không chỉ là một chiến trường, mà đã trở thành một "cối xay thịt" khổng lồ, một tọa độ mà sự tàn khốc của chiến tranh đã đẩy con người đến tận cùng của giới hạn chịu đựng.

Sự tàn khốc trước hết hiện lên qua một bầu trời không lúc nào ngớt tiếng gầm rú. Với diện tích chưa đầy 2 cây số vuông, mảnh đất Thành cổ đã phải gánh chịu hơn 328.000 tấn bom đạn từ quân đội Mỹ. Sức công phá ấy tương đương với 7 quả bom nguyên tử mà Mỹ đã thả xuống Hiroshima năm 1945. Mỗi tấc đất nơi đây đều bị xới tung, gạch đá của tòa thành cổ kính hàng trăm năm tuổi bị nghiền nát thành bụi cám.

Không một ngọn cỏ nào có thể mọc nổi, không một ngôi nhà nào còn nguyên vẹn. Mùi thuốc súng nồng nặc quyện với mùi đất khét và hơi ẩm của dòng sông Thạch Hãn tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nghẹt thở đến rợn người.

Dưới những hầm hào sũng nước và bùn đỏ, những người lính tuổi mười tám, đôi mươi phần lớn là những sinh viên vừa rời ghế nhà trường – phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã.

Đạn pháo rót xuống như mưa rào, tiếng nổ xé toạc màng nhĩ, đất đá vùi lấp cả công sự lẫn người. Dòng sông Thạch Hãn hiền hòa là thế, vậy mà trong 81 ngày đêm ấy đã trở thành dòng sông máu. Những chiến sĩ tiếp tế băng qua sông dưới làn đạn bắn tỉa và pháo bầy, nhiều người đã mãi mãi nằm lại đáy sông, biến dòng nước xanh trong thành một nghĩa trang không bia mộ. Sự khốc liệt ấy không chỉ nằm ở vũ khí, mà còn ở những cuộc giáp lá cà giành giật từng mét chiến hào, nơi máu và hoa hòa quyện vào nhau trong một bản bi hùng ca bất tử.

Giữa tâm điểm của bão lửa ấy, cái tên Vũ Trung Thướng đã tỏa sáng như một minh chứng cho ý chí sắt đá của con người Việt Nam.

Vũ Trung Thướng sinh năm 1945, tại xã Gia Phú, huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình. Trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, ông mang quân hàm Thiếu úy (sau đó được phong Trung úy), giữ chức vụ Đại đội phó Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B.

Cuộc đời và sự nghiệp của ông là một biểu tượng của lòng quả cảm. Trong một trận đánh ác liệt tại hướng Đông Bắc Thành cổ, dù bị mảnh pháo làm hỏng một mắt và nát cả hai bàn tay, ông vẫn kiên quyết không rời vị trí chỉ huy. Với thân hình đầy thương tích, ông đã dùng ngực và hai khuỷu tay ghì chặt khẩu súng, tiếp tục chỉ đạo đơn vị đánh lui 11 đợt phản công của địch.

Tinh thần "còn người còn trận địa" của ông đã truyền lửa cho đồng đội giữ vững Thành cổ suốt những ngày đêm đen tối nhất. Sau chiến tranh, ông trở về với đời thường và mất năm 2000 tại quê nhà Ninh Bình, hưởng thọ 55 tuổi.

Nhìn lại 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị, chúng ta rùng mình trước sự tàn khốc của chiến tranh nhưng cũng cúi đầu cảm phục trước sự hy sinh vô bờ bến của thế hệ cha anh. Máu của anh hùng Vũ Trung Thướng và hàng vạn chiến sĩ khác đã hòa tan vào đất đá, nhuộm đỏ từng viên gạch Thành cổ, để hôm nay mỗi nhành cỏ xanh nơi đây đều mang hơi ấm của những linh hồn bất tử. Là một học sinh, em hiểu rằng hòa bình hôm nay không chỉ được xây bằng gạch đá, mà được đắp xây bằng xương máu và khát vọng sống thanh cao của cả một thế hệ anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHÚC TRÁNG CA ĐỎ TRÊN MẢNH ĐẤT THÀNH CỔ | Câu chuyện thời hoa lửa