Mùa hoang dại năm 1968, khi cái nắng miền Trung như đổ lửa xuống những sườn đồi sỏi đá của dải đất Hà Tĩnh, Cúc cùng các cô gái trong tiểu đội thanh niên xung phong mang phiên hiệu "Tiểu đội thép" đang ngày đêm bám trụ tại Ngã ba Đồng Lộc. Cúc mới mười chín tuổi, quê ở vùng biển đầy nắng gió, sở hữu mái tóc dài mượt mà luôn thơm mùi hương nhu và một giọng hát dân ca ngọt ngào có thể làm dịu đi cái nóng rát của bom đạn. Ngã ba Đồng Lộc lúc bấy giờ được ví như "yết điểm" giao thông huyết mạch, nơi cắt đứt mọi con đường chi viện từ hậu phương miền Bắc vào tiền tuyến miền Nam, chính vì vậy mà không một giờ phút nào nơi đây ngớt tiếng bom gầm đạn rú của máy bay địch. Nhiệm vụ của Cúc và chín người chị em trong tiểu đội vô cùng hiển hách nhưng cũng đầy hiểm nguy: cứ sau mỗi loạt bom tọa độ của địch trút xuống, họ lại lao ra giữa trận địa khói lửa bốc lên ngùn ngụt để san lấp hố bom, rà phá bom nổ chậm và dẫn đường cho những đoàn xe chở hàng ra tiền tuyến thông suốt an toàn. Hành trang ra trận của những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi ấy chẳng có gì ngoài những chiếc cuốc, chiếc xẻng sờn cán, một vài chiếc gương soi nhỏ bỏ túi và những nụ cười tinh nghịch bất chấp cái chết đang cận kề từng giây từng phút. Trong tiểu đội, Cúc thân nhất với Tần — người tiểu đội trưởng nghiêm nghị nhưng vô cùng yêu thương các em, luôn nhường miếng lương khô cuối cùng hay chiếc mũ rơm che nắng cho những cô em út trong đội. Những đêm nằm trong hầm chữ A ẩm ướt, nghe tiếng bom nổ rung chuyển cả núi đồi, mười cô gái lại tụm năm tụm ba quanh chiếc đèn dầu tự chế, cùng nhau chải tóc, chia nhau mẩu bồ kết khô để gội đầu và kể cho nhau nghe về những ước mơ giản dị sau ngày hòa bình, người thì muốn trở thành cô giáo làng, người thì chỉ ước ao được về quê phụ mẹ cấy cày.
Đến ngày 24 tháng 7 năm 1968 định mệnh, bầu trời Đồng Lộc xanh ngắt một màu kỳ lạ nhưng không khí lại đặc quánh sự ngột ngạt khi những trận bom từ sáng sớm đã cày nát từng tấc đất trên đồi trọc. Khoảng ba giờ chiều, sau một loạt bom rải thảm tàn khốc của máy bay phản lực địch, con đường độc đạo qua ngã ba bị biến dạng hoàn toàn, hàng chục hố bom sâu hoắm xuất hiện chặn đứng đoàn xe vận tải đang dừng chờ ở cửa rừng. Không một chút do dự, Tần thổi hồi còi giục giã, và cả mười cô gái lập tức lao ra khỏi hầm, tay cuốc tay xẻng hối hả san lấp mặt đường giữa làn khói độc màu sặc sụa chưa kịp tan. Cúc vừa nhanh tay xúc đất vừa cất tiếng hát bài chòi quen thuộc của quê hương để xua đi bầu không khí căng thẳng, tiếng hát trong trẻo của cô vút lên giữa trận địa hoang tàn như một biểu tượng của sức sống bất diệt. Thế nhưng, khi con đường chỉ còn vài mét nữa là thông xe, một hồi còi báo động gầm rít từ đài quan sát vang lên báo hiệu đợt oanh tạc thứ mười lăm trong ngày của địch đang ập đến. Một loạt bom bi và bom nổ chậm bất ngờ trút xuống như mưa, một quả bom ngòi nổ chậm rơi trúng ngay sát vị trí hầm trú ẩn tạm thời nơi mười cô gái vừa kịp nhảy xuống để tránh bom. Một tiếng nổ xé toạc đất trời vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội rồi sụp xuống, chôn vùi căn hầm nhỏ cùng mười bông hoa trinh liệt của tiểu đội vào lòng đất sâu thẳm khi tuổi đời của họ mới chỉ mười tám, đôi mươi. Khi khói bom vừa dứt, các đồng đội từ các tuyến sau điên cuồng lao đến, dùng tay không bới từng nắm đất nóng hổi trong nước mắt nghẹn ngào, họ tìm thấy Tần, thấy Xuân, thấy Hà và các chị em khác đang nằm cạnh nhau, gương mặt họ vẫn vẹn nguyên nét thanh tú của tuổi trẻ nhưng hơi thở đã ngừng từ bao giờ. Riêng Cúc bị vùi lấp sâu nhất dưới đống đất đá đổ nát, phải đến ngày thứ ba, các đồng đội mới tìm thấy cô trong tư thế hai tay vẫn ôm chặt chiếc xẻng mở đường, mái tóc dài chấm vai bết đất nhưng khuôn mặt thanh thản như đang chìm vào một giấc ngủ dài sau những chuỗi ngày mỏi mệt.Nhiều năm tháng trôi qua, ngã ba Đồng Lộc hoang tàn, đầy hố bom năm xưa giờ đây đã trở thành một thung lũng xanh mướt, rợp bóng những hàng bồ kết và cây thông xanh ngát quanh năm. Tại khu mộ của mười cô gái thanh niên xung phong anh hùng, khói hương luôn nghi ngút bay và những bông hoa cúc trắng tinh khôi luôn được người đời kính cẩn đặt lên để tưởng nhớ những người con gái đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho mạch máu giao thông của Tổ quốc. Dòng thời gian có thể xóa nhòa những dấu tích của bom đạn trên những sườn đồi, nhưng khúc tráng ca kiêu hãnh của Cúc, của Tần và những người chị em Đồng Lộc sẽ mãi mãi bất tử, tựa như loài hoa bất tử nở giữa ngàn lửa đạn, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hai từ "Hòa bình" được đổi bằng xương máu của một thời hoa lửa anh hùng.