Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KHÚC TRÁNG CA DƯỚI BẦU TRỜI KHÁT VỌNG

Hồi ức về Hà Nội, mùa đông năm 1972 Lịch sử đôi khi không nằm trong những con số thống kê về số máy bay rơi hay số tấn bom dội xuống, mà nằm trong đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ của những người đã đi qua mùa đông năm 1972 tại Hà Nội. Đối với bà Bình, khi ấy là một nữ tự vệ vừa tròn 20 tuổi, ký ức về 12 ngày đêm ấy không phải màu đen của tro tàn, mà là màu xanh của áo lính và ánh chớp rạch xé màn đêm trên bầu trời Khâm Thiên.

Phú Thọ04/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Khúc dạo đầu của nỗi sợ và sự can trường

Hà Nội những ngày trung tuần tháng 12 năm 1972 đẹp một cách tĩnh lặng. Nhưng cái tĩnh lặng ấy chứa đựng một dự cảm giông bão. Bà Bình nhớ lại, khi tiếng còi báo động từ đỉnh Nhà hát Lớn vang lên lần đầu tiên vào đêm 18/12, nó không giống bất kỳ tiếng còi nào trước đó. Nó kéo dài, dồn dập, như một tiếng thét báo hiệu sự hủy diệt.

"Lúc đó, chúng tôi không kịp sợ," bà kể. Trong khi người già và trẻ nhỏ vội vã xuống hầm tăng xê, bà và những người đồng đội trong đội tự vệ phải leo lên nóc các tòa nhà cao tầng để trực chiến. Từ trên cao nhìn xuống, Hà Nội trong đêm Noel không có đèn hoa, chỉ có những quầng lửa bùng lên từ phía sân bay Nội Bài và ga Hàng Cỏ. Tiếng động cơ máy bay B-52 gầm rít như muốn xé nát màng nhĩ, một thứ âm thanh đặc trưng mà theo lời bà, "nó rung lên từ trong lồng ngực chứ không phải nghe bằng tai".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn