Khúc tráng ca dưới hầm bí mật nhà Mẹ Nhu
Câu chuyện kể về sự hy sinh anh dũng của Mẹ Nhu vào sáng ngày 26/12/1968 tại quận Thanh Khê, Đà Nẵng. Để bảo vệ 7 chiến sĩ biệt động đang trú ẩn dưới hầm bí mật, Mẹ Nhu đã hiên ngang đối mặt với họng súng quân thù, dùng chính mạng sống của mình làm lá chắn để các chiến sĩ có cơ hội phản công, tạo nên một trận đánh huyền thoại giữa lòng phố thị.
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ngôi nhà nhỏ của Mẹ Nhu tại khu phố Thanh Khê (Đà Nẵng) là một "địa chỉ đỏ", nơi mẹ tự tay đào hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ. Đêm 23/12/1968, sau một trận tập kích, 7 chiến sĩ biệt động trở về lánh nạn tại nhà mẹ Nhu và nhà mẹ Hiền gần đó. Sáng ngày 26/12/1968, do có kẻ phản bội chỉ điểm, hàng trăm quân địch cùng xe tăng, máy bay đã bao vây kín khu vực Thanh Khê. Chúng ập vào nhà, lôi anh Phạm Phú Long (con trai mẹ) ra tra tấn dã man ngay trước mắt mẹ để uy hiếp. Nhìn con bị đánh đến ngất đi, lòng mẹ như cắt từng khúc ruột, nhưng khi quân giặc chĩa súng vào mẹ hỏi: "Hầm bí mật ở đâu?", mẹ vẫn đứng thẳng, bình thản đáp: "Tôi ở giữa thành phố này làm chi mà có hầm hố". Dù bị đánh đập và dọa bắn, mẹ Nhu vẫn dõng dạc thách thức quân thù: "Nếu tôi nuôi Cộng sản trong nhà thì các ông là đồ ăn hại à? Tao không có hầm hố chi hết. Bắn tao thì bắn!". Tiếng súng nổ vang, mẹ ngã xuống ngay cạnh nắp hầm bí mật, dùng hơi thở cuối cùng để giữ kín vị trí của các chiến sĩ. Ở dưới hầm sâu, nghe trọn từng lời đối đáp và sự hy sinh của mẹ, lòng căm thù của các chiến sĩ sục sôi. Khi quân địch xăm trúng nắp hầm, đồng chí Nguyễn Văn Huề bất ngờ bật tung nắp hầm, ném liên tiếp hai quả lựu đạn vào đám đông quân địch. Trận chiến không cân sức nổ ra, các chiến sĩ biệt động đã chiến đấu kiên cường, quét sạch vòng vây đầu tiên và di chuyển sang nhà mẹ Hiền để phối hợp cùng đồng đội.



