Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KHÚC TRÁNG CA DƯỚI RẶNG LƯU LY

Là một sinh viên Ngoại ngữ, hàng ngày chúng tôi tiếp xúc với những nền văn hóa mới, những ngôn ngữ hiện đại. Nhưng có một "ngôn ngữ" chung của mọi thời đại mà tôi vừa tìm thấy khi đặt chân đến Ga Lưu Xá (Thái Nguyên) — đó là ngôn ngữ của lòng quả cảm. Tại đây, 60 thanh niên xung phong của Đại đội 915 đã ngã xuống vào đêm Noel năm 1972, để lại một "khoảng lặng" kiêu hãnh trong lòng thành phố thép.

Thái Nguyên16/04/2026Hoàng Lê Băng Châu (Trường Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

2. Đêm Noel định mệnh và tinh thần thép

Vào những ngày cuối tháng 12/1972, khi cả miền Bắc đang gồng mình dưới chiến dịch "Điện Biên Phủ trên không", Thái Nguyên là trọng điểm đánh phá của máy bay B-52. Nhiệm vụ của Đại đội 915 lúc bấy giờ là giải tỏa hàng hóa quân sự tồn đọng tại Ga Lưu Xá để kịp chi viện cho tiền tuyến miền Nam.

Tôi đã được nghe kể lại qua những thước phim tư liệu và lời kể của các bác cựu chiến binh còn sống sót:

  • Bối cảnh: Sáng 24/12/1972, mặc cho tiếng còi báo động xé lòng, các anh chị vẫn miệt mài bốc xếp hàng hóa.

  • Khoảnh khắc hoa lửa: Khi mặt trời vừa khuất, những loạt bom rải thảm ập xuống. Trong gang tấc, 60 chàng trai, cô gái tuổi đời mới mười tám, đôi mươi — những người vừa mới cười đùa, vừa mới chia nhau nắm cơm nắm — đã mãi mãi nằm lại dưới đống đổ nát.

  • Sự hy sinh: Họ ra đi khi nhiệm vụ chưa hoàn thành, khi những ước mơ cá nhân còn dang dở, nhưng sự hy sinh đó đã bảo vệ được mạch máu giao thông quan trọng của dân tộc.

  • 3. Lăng kính người trẻ: Sự thấu cảm qua khoảng cách thế hệ

    Đứng trước đài tưởng niệm, tôi tự hỏi: Ở tuổi 18, 20 như chúng tôi bây giờ, các anh chị đã lấy đâu ra ý chí sắt đá đến thế? Câu trả lời có lẽ nằm ở lý tưởng. Nếu thế hệ chúng tôi khao khát khẳng định bản thân qua tri thức và hội nhập, thì thế hệ 915 khẳng định bản thân bằng tình yêu đất nước vô điều kiện. Với một sinh viên trường Ngoại ngữ, tôi hiểu rằng "Hòa bình" không chỉ là một danh từ trong từ điển, mà là một thành quả được đánh đổi bằng máu và xương của những người anh, người chị cùng màu áo xanh tình nguyện.

    4. Thông điệp gửi lại

    Câu chuyện về Đại đội 915 không phải là một bi kịch, mà là một bài học về lòng tận tụy. Đề án "Câu chuyện thời hoa lửa" đã giúp tôi nhận ra: Chúng ta học ngoại ngữ để đưa Việt Nam ra thế giới, nhưng trước hết, ta phải hiểu và yêu lấy những giá trị cốt lõi từ chính mảnh đất dưới chân mình.

    Ngọn lửa từ đêm Noel năm ấy tại Ga Lưu Xá sẽ không bao giờ tắt. Nó đã chuyển giao sang đôi tay của thế hệ trẻ K48 chúng tôi — những người sẽ tiếp tục viết nên những câu chuyện hòa bình bằng tri thức và lòng tự hào dân tộc.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn