Khúc tráng ca ga Lưu Xá và đêm Giáng sinh rực lửa của 60 đóa hoa Thanh niên xung phong
Tháng 12 năm 1972, bầu trời miền Bắc bị xé toạc bởi những trận mưa bom rải thảm của siêu pháo đài bay B-52. Thái Nguyên lúc bấy giờ chìm trong biển lửa. Tại cảng cạn ga Lưu Xá, những ngọn núi hàng hóa khổng lồ với hàng vạn tấn vũ khí, lương thực đang chất cao như núi, chờ từng giờ để được chi viện cho chiến trường miền Nam. Trách nhiệm giải tỏa khối lượng hàng hóa khổng lồ ấy trước mũi bom của kẻ thù được đặt lên vai những người trẻ tuổi.
Sáng ngày 24/12/1972, 66 cán bộ, đội viên của Đại đội 915 Thanh niên xung phong Bắc Thái nhận lệnh hành quân khẩn cấp đến ga Lưu Xá. Đội hình năm ấy chủ yếu là những cô gái, chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi, mang trong mình dòng máu của đồng bào các dân tộc Tày, Nùng, Dao, Sán Dìu... Họ bước vào trận chiến không tiếng súng nhưng khốc liệt vô ngần. Dưới cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông, những đôi bàn tay rớm máu, những đôi vai gầy guộc sưng tấy vẫn thoăn thoắt bốc dỡ, chuyển dời từng thùng đạn, từng bao gạo lên xe sơ tán. Không một ai kêu than, bởi họ hiểu rằng, mỗi một tấn hàng được cứu là một phần xương máu của đồng bào miền Nam được giữ gìn.
Guồng quay hối hả ấy kéo dài cho đến khi trời chập choạng tối. Cả đơn vị lùi xuống căn hầm bê tông kiên cố của khu ga để nuốt vội miếng lương khô, chờ sức để làm tiếp ca đêm. Thế nhưng, tiếng cười nói chưa kịp tan thì hồi còi báo động phòng không xé toạc màn đêm. Đồng hồ điểm 19 giờ 30 phút. Bầu trời đêm Giáng sinh rực sáng bởi những chùm pháo sáng vây bủa. Hàng chục chiếc B-52 gầm rít, trút xuống Lưu Xá những trận mưa bom tàn khốc.
Đất đá rung chuyển, khói bụi mịt mù. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, căn hầm trú ẩn đổ sập. Trong khoảnh khắc bi thương tột cùng ấy, 60 đội viên Thanh niên xung phong cùng hai người thủ kho đã vĩnh viễn nằm lại dưới lớp đất đá lạnh lẽo. Không một ai trong số họ kịp để lại một lời trăng trối hay một lá thư gửi về hậu phương. Mái tóc thề của những cô gái tuổi trăng tròn, những ước mơ hoài bão còn dang dở đã bị bom đạn vùi lấp.
Họ không kịp viết tâm thư bằng mực, nhưng chính sinh mệnh và sự hy sinh kiên cường của 60 đóa hoa tuyến lửa ấy đã khắc lên một bức tâm thư vĩ đại nhất gửi cho thế hệ mai sau. Khúc tráng ca ga Lưu Xá đêm Giáng sinh năm 1972 mãi mãi là một nốt lặng bi hùng, nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình và sức mạnh vô diệt của lòng yêu nước. Đất mẹ Thái Nguyên đã ôm các anh, các chị vào lòng, để tuổi thanh xuân của tập thể Đại đội 915 hóa thành những ngọn lửa bất tử, thắp sáng mãi trên chặng đường đi tới của dân tộc.



