KHÚC TRÁNG CA GIỮA ĐẤT TỔ
KHÚC TRÁNG CA GIỮA ĐẤT TỔ
KHÚC TRÁNG CA GIỮA ĐẤT TỔ
Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, Phú Thọ hiện lên như một điểm tựa vững vàng của miền Bắc. Vùng đất trung du với đồi cọ, nương chè tưởng chừng yên bình ấy lại trở thành tuyến giao thông huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến. Dòng sông Lô ngày đêm lặng lẽ chảy, mang theo phù sa, mang theo cả nhịp đập không ngơi nghỉ của cuộc kháng chiến.
Ở huyện Lâm Thao có một chàng trai tên Nguyễn Văn Lâm, sinh ra và lớn lên bên bờ sông Lô. Tuổi thơ anh gắn với những buổi theo mẹ ra nương chè, những chiều tắm sông nghe tiếng trống làng vọng giữa đồi cọ. Khi đất nước còn yên bình, Lâm mơ ước trở thành thợ cơ khí để sửa chữa máy móc cho hợp tác xã. Nhưng chiến tranh đã thay đổi tất cả.
Năm 1966, Mỹ mở rộng đánh phá miền Bắc. Cầu Phong Châu – cây cầu quan trọng bắc qua sông Lô – trở thành mục tiêu ném bom ác liệt. Một đêm, tiếng còi báo động vang lên dồn dập, ánh lửa bốc lên đỏ rực cả một vùng trời. Nhìn cây cầu rung lên trong bom đạn, Lâm hiểu rằng nếu cây cầu gãy đổ, con đường chi viện cho tiền tuyến sẽ bị cắt đứt. Không do dự, anh tình nguyện nhập ngũ, trở thành chiến sĩ công binh.
Ngày Lâm lên đường, mẹ anh tiễn con bên bến sông. Bà không khóc, chỉ nắm chặt tay con mà dặn:
“Con đi giữ cầu cũng như giữ quê hương. Còn cầu là còn nước.”
Câu nói ấy theo Lâm suốt những năm tháng chiến tranh.
Là công binh, nhiệm vụ của Lâm không chỉ là sửa cầu mà còn rà phá bom mìn, gia cố trụ cầu sau mỗi trận đánh. Công việc tưởng chừng thầm lặng nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Có những ngày anh và đồng đội phải ngâm mình dưới nước lạnh buốt hàng giờ liền để kiểm tra móng cầu, có những đêm thức trắng giữa mưa bom để kịp cho đoàn xe vượt qua trước khi trời sáng.
Một lần, sau một trận ném bom dữ dội, một quả bom nổ chậm rơi ngay giữa nhịp cầu Phong Châu. Nếu không xử lý kịp, chỉ cần một rung động mạnh, cả cây cầu sẽ sụp xuống dòng sông Lô. Giữa khói bụi mù mịt, Lâm xung phong nhận nhiệm vụ tháo gỡ bom. Đồng đội can ngăn, nhưng anh chỉ cười:
“Cầu còn thì đường còn. Để tôi đi.”
Anh bò từng chút một ra giữa cầu, tai vẫn nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Mồ hôi túa ra, hòa với bụi khói bám đầy khuôn mặt. Đôi tay run lên vì căng thẳng, nhưng Lâm vẫn bình tĩnh làm theo từng thao tác đã được huấn luyện. Khoảnh khắc ngòi nổ được tháo ra, mọi người nín thở. Rồi tiếng reo vui bật lên khi quả bom được vô hiệu hóa. Đêm ấy, đoàn xe chở lương thực và vũ khí lại an toàn vượt cầu, tiếp tục hành trình ra tiền tuyến.
Nhưng chiến tranh không cho con người nhiều thời gian nghỉ ngơi. Trong một trận đánh khác, khi đang cùng đồng đội gia cố trụ cầu bị bom đánh sập một phần, Lâm bị thương nặng. Anh vẫn cố gắng làm việc cho đến khi đảm bảo cây cầu tạm thời thông xe. Chỉ khi nhiệm vụ hoàn thành, anh mới ngã xuống bên trụ cầu, nơi dòng sông Lô vẫn cuộn chảy không ngừng.
Lâm hi sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Đồng đội chôn cất anh trên một gò đất cao nhìn ra sông. Không có vòng hoa lộng lẫy, chỉ có tiếng gió thổi qua rừng cọ và tiếng nước vỗ bờ như một lời tiễn biệt.
Hòa bình lập lại, Phú Thọ thay da đổi thịt từng ngày. Cầu Phong Châu được xây dựng kiên cố hơn, những đoàn xe xuôi ngược trong nhịp sống mới. Mỗi khi đi qua cây cầu ấy, người dân vẫn nhắc nhau về anh Nguyễn Văn Lâm – người chiến sĩ công binh đã lấy chính tuổi xuân của mình để giữ vững mạch máu giao thông của Tổ quốc.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng tinh thần anh hùng của người con đất Tổ vẫn còn đó, hòa vào dòng sông Lô không bao giờ ngủ, chảy mãi cùng lịch sử dân tộc.
Người Sưu Tầm:Việt Hùng-Quang Minh-Lớp 10A
Trường THPT Yên Thuỷ A
v



