Khúc tráng ca giữa lòng chảo Điện Biên
Khúc tráng ca giữa lòng chảo Điện Biên
Buổi sáng ở lòng chảo Điện Biên Phủ hôm ấy lạnh đến tê người. Sương mù phủ trắng những triền đồi, quyện vào tiếng đại bác vọng từ xa, như muốn che đi dấu chân của đoàn quân đang lặng lẽ tiến lên. Trong đội hình của Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, có một người chiến sĩ dáng người rắn rỏi, bước đi nhanh gọn. Anh tên là Phan Đình Giót, quê ở Hà Tĩnh, đôi mắt luôn ánh lên vẻ kiên nghị.
Đó là ngày đơn vị anh nhận nhiệm vụ đánh cứ điểm Him Lam, một trong những vị trí quan trọng của quân Pháp. Con dốc dẫn lên đồi chỉ dài vài trăm mét, nhưng với những khẩu đại liên đặt trong lô cốt địch, nó trở thành con đường sinh tử.
Khi tiếng lệnh xung phong vang lên, Giót lao về phía trước, chiếc xẻng nhỏ còn vương bùn đất kẹp bên hông. Đạn địch xé gió, bắn tung đất đá quanh anh. Đồng đội phía sau đang bị ghìm chân bởi một ổ súng máy nã đạn dữ dội từ lỗ châu mai của địch. Mỗi lần có người nhô lên, đạn lại quất tới, tạo thành bão lửa.
Giót hiểu rằng nếu không tiêu diệt được hỏa điểm này, đơn vị sẽ không thể tiến lên. Anh gập người, trườn nhanh trên mặt đất đầy hố bom. Mỗi lần một viên đạn ghim xuống ngay sát tay, anh chỉ nhích người thêm vài tấc, ánh mắt không rời mục tiêu trước mặt.
Đến gần lô cốt, Giót ném quả bộc phá đầu tiên. Khói bốc lên, nhưng ổ súng máy vẫn chưa bị khuất phục. Tiếng đại liên lại rít lên đầy thách thức, như muốn đẩy lui bước chân của cả đại đội.
Nhìn đồng đội đang chờ mình, nhìn nhiệm vụ trước mắt, Giót bỗng hiểu rằng thời khắc quyết định đã đến. Anh lấy đà, lao thẳng lên miệng lô cốt. Trong tích tắc, anh hét lớn:
“Quyết hy sinh vì Tổ quốc!”
Rồi anh dùng chính cơ thể mình bịt chặt lỗ châu mai, chặn đứng dòng đạn chết chóc để đồng đội xông lên. Cả đồi Him Lam rung chuyển khi quân ta tràn vào đánh chiếm vị trí. Chiến thắng vang dội hôm ấy phải trả bằng sự hy sinh lặng thầm nhưng vĩ đại của anh.
Khi trận đánh kết thúc, đồng đội tìm thấy anh trong tư thế vẫn áp sát vào lỗ châu mai, như thể anh đang tiếp tục che chắn cho đơn vị mình. Giót ra đi ở tuổi đôi mươi – tuổi đẹp nhất của đời người. Nhưng anh đã để lại một biểu tượng bất tử của lòng quả cảm.
Và từ Điện Biên Phủ năm ấy, câu chuyện về “người chiến sĩ lấy thân mình lấp lỗ châu mai” đã lan khắp núi rừng Tây Bắc, rồi theo dòng lịch sử trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Anh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một vinh dự xứng đáng với sự hy sinh của người chiến sĩ bất tử.


