Người có công giúp đỡ cách mạng

Khúc tráng ca Him Lam

Ninh Bình29/04/2026An Thanh Tâm (11A)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện ngắn: Lời hứa với quê hương

Cậu bé Giót sinh ra trong một túp lều tranh nghèo nàn ở Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Những ngày thơ ấu của ông không có tiếng đọc bài, chỉ có tiếng gõ cửa đi làm thuê và nỗi đau mất cha mẹ từ sớm. Cái đói và cái nghèo bám lấy cuộc đời ông như lớp bùn đen, cho đến khi ánh sáng cách mạng chiếu rọi.Năm 1950, ông khoác lên mình màu áo xanh lính cụ Hồ. Trong đôi mắt của người lính trẻ ấy luôn rực cháy một khao khát: Đất nước phải hòa bình để những đứa trẻ không còn phải đi làm thuê như ông ngày trước.Mùa xuân năm 1954, cả lòng chảo Điện Biên Phủ rung chuyển trong tiếng pháo. Đơn vị của Phan Đình Giót nhận nhiệm vụ tiêu diệt cứ điểm Him Lam – "cánh cửa thép" của địch. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Hỏa lực từ các lô cốt địch tuôn ra như mưa, cày nát từng tấc đất, khiến đồng đội của ông ngã xuống ngay trước cửa ngõ.Bản thân Giót đã trúng nhiều vết thương. Máu thấm đỏ vạt áo, vai và đùi đau nhức nhối, nhưng ông không dừng lại. Ông bò trườn qua làn đạn, hơi thở dồn dập nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn về phía lô cốt số 3 – nơi những họng súng đang điên cuồng nhả đạn.Khi bộc phá đã hết, hỏa lực địch vẫn chưa tắt, Phan Đình Giót hiểu rằng nếu không dập tắt khẩu súng ấy, máu của đồng đội sẽ còn đổ thêm nữa. Với một sức mạnh phi thường từ lòng yêu nước, ông vươn người đứng dậy, dồn hết chút tàn lực cuối cùng, lao mình vào lỗ châu mai.Một giây phút im lặng đến nghẹt thở.Thân hình của người chiến sĩ Hà Tĩnh đã bịt kín họng súng quân thù. Tiếng súng địch câm bặt. "Xung phong!" – Tiếng hô vang dậy cả núi rừng Điện Biên. Đồng đội của ông, rưng rưng nước mắt, đã đạp qua đầu thù, xông lên tiêu diệt gọn cứ điểm.Phan Đình Giót ngã xuống khi tuổi đời mới 32, nhưng lồng ngực của ông đã trở thành một tượng đài bất tử, mở đường cho chiến thắng lừng lẫy năm châu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn