Bài viết

Khúc tráng ca Him Lam: Phan Đình Giót và vầng ngực thanh xuân lấp lỗ châu mai tạc vào thế kỷ

Bức tranh lịch sử bi tráng và hào hùng về trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ (13/3/1954), nơi người anh hùng Phan Đình Giót đã hóa thân thành tượng đài bất tử khi lấy thân mình lấp kín lỗ châu mai, mở đường máu cho đồng đội xông lên tiêu diệt cứ điểm Him Lam.

Hà Tĩnh21/08/2026Chi Đoàn trường TH&THCS Nguyễn Du (Tuy Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử giữ nước của dân tộc Việt Nam được viết nên bởi máu, nước mắt và cả những khoảnh khắc chói lọi của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Trong bản hùng ca "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu" mang tên Điện Biên Phủ, trận đánh mở màn vào cứ điểm Him Lam ngày 13 tháng 3 năm 1954 là một khúc dạo đầu vô cùng khốc liệt. Ở nơi "chảo lửa" ấy, vầng ngực thanh xuân của người chiến sĩ Phan Đình Giót đã trở thành một biểu tượng bất tử, tạc vào thế kỷ một dáng đứng kiên trung của Anh bộ đội Cụ Hồ.

Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại một vùng quê nghèo thuộc huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Sống trong cảnh nước mất nhà tan, gia đình bần nông lại chịu cảnh áp bức bóc lột đến cùng cực, anh đã sớm mang trong mình ngọn lửa căm thù giặc sâu sắc. Năm 1950, khi cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn cam go, anh xung phong nhập ngũ. Bằng ý chí kiên cường và lòng dũng cảm hiếm có, Phan Đình Giót nhanh chóng trở thành một chiến sĩ thi đua xuất sắc, tham gia nhiều chiến dịch lớn và được đề bạt làm Tiểu đội phó bộ binh thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312.

Trở lại với thung lũng Mường Thanh những ngày tháng 3 năm 1954. Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ được thực dân Pháp xây dựng thành một "pháo đài bất khả xâm phạm". Trong đó, cụm cứ điểm Him Lam được ví như "cánh cửa thép" bảo vệ phân khu trung tâm, được trang bị hỏa lực cực mạnh với hệ thống lô cốt, hầm ngầm, dây thép gai bọc lót nhiều lớp. Tiêu diệt được Him Lam là mệnh lệnh sống còn để mở toang cánh cửa tiến vào sào huyệt địch.

17 giờ 5 phút ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức bắt đầu. Pháo binh quân đội ta đồng loạt trút bão lửa xuống cứ điểm Him Lam. Dưới sự yểm trợ của pháo binh, bộ binh ta ào ạt xông lên. Tuy nhiên, quân Pháp chống trả vô cùng điên cuồng. Từ trong các lô cốt kiên cố, những họng súng đại liên, trung liên của địch tuôn đạn ra như mưa, đan thành một tấm lưới lửa dày đặc, cản bước tiến của quân ta.

Đội xung kích của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ đánh bộc phá, mở cửa cho quân ta tiến lên. Trận chiến diễn ra giằng co từng tấc đất. Bộc phá viên của ta liên tục ngã xuống trước hỏa lực quá rát của kẻ thù. Dù đã bị thương ở đùi, máu nhuộm đỏ cả ống quần, Phan Đình Giót vẫn kiên quyết không lùi bước. Anh nghiến răng, nén cơn đau, ôm quả bộc phá lao lên đánh liên tiếp các lô cốt số 1 và số 2.

Khi quân ta dồn lực lượng chuẩn bị đánh chiếm lô cốt số 3 - lô cốt quan trọng nhất và cũng là hỏa điểm mạnh nhất đang khạc đạn điên cuồng chặn đứng đội hình xung kích, lực lượng ta thương vong ngày càng nhiều. Hàng chục đồng đội của anh đã ngã xuống ngay trước cửa mở. Bản thân Phan Đình Giót lúc này cũng đã bị thương lần thứ hai ở vai, máu chảy đầm đìa, sức lực cạn dần.

Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, khi tiếng súng máy của địch vẫn xé nát không gian và đồng đội đang khựng lại trước "họng tử thần", Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định tột cùng vĩ đại. Anh dùng chút sức lực cuối cùng, thu mình bám sát mặt đất, trườn lên nhích dần về phía lô cốt số 3. Bất thần, anh rướn người vươn cao, hét lớn: "Quyết hy sinh vì Đảng, vì dân!", rồi dũng mãnh lao toàn bộ thân mình che kín lỗ châu mai.

Hỏa điểm của địch bị tắt lịm tức thời. Thân thể người chiến sĩ cộng sản đã trở thành một lá chắn thép vững chãi, chặn đứng luồng đạn tử thần. Lợi dụng thời cơ vàng ngọc ấy, tiếng hô "Xung phong" vang lên rung chuyển cả núi rừng. Bộ đội ta ào ạt như một dòng thác lũ xông lên tiêu diệt gọn cứ điểm Him Lam, phất cao lá cờ "Quyết chiến - Quyết thắng" vào lúc 23 giờ 30 phút cùng ngày.

Phan Đình Giót đã anh dũng hy sinh ở tuổi 32, bỏ lại cả một bầu trời thanh xuân rực rỡ. Hành động "lấy thân mình lấp lỗ châu mai" của anh không chỉ là một chiến công mang tính bước ngoặt, mà còn là bản hùng ca bi tráng nhất về lòng yêu nước, về tinh thần sẵn sàng xả thân vì độc lập, tự do của dân tộc. Sự hy sinh ấy đã tiếp thêm sức mạnh tinh thần to lớn, thôi thúc hàng vạn trái tim chiến sĩ Điện Biên xông lên quét sạch quân thù, làm nên chiến thắng vĩ đại chấn động năm châu. Ngày nay, tên tuổi của anh đã hóa thành những ngôi trường, những con đường rộng mở trải dài trên khắp quê hương đất nước, mãi mãi sống trong lòng dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn