KHÚC TRÁNG CA HÒA BÌNH
Vào năm 1925, tại mảnh đất xã Hòa Bình, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang, cậu bé Nguyễn Văn Đối cất tiếng khóc chào đời. Lớn lên giữa cái nôi cách mạng, chàng thanh niên ấy mang trong mình dòng máu kiên cường của người dân vùng sỏi đá Tân Yên.
Vào năm 1925, tại mảnh đất xã Hòa Bình, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang, cậu bé Nguyễn Văn Đối cất tiếng khóc chào đời. Lớn lên giữa cái nôi cách mạng, chàng thanh niên ấy mang trong mình dòng máu kiên cường của người dân vùng sỏi đá Tân Yên.
Khi tiếng súng kháng chiến bùng nổ, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, năm 1948, người thanh niên 23 tuổi Nguyễn Văn Đối đã tạm biệt gia đình tại xã Liên Chung để lên đường nhập ngũ. Không chọn cho mình một vị trí xa xôi, ông trở thành một đội viên du kích, trực tiếp cầm súng bảo vệ từng tấc đất, xóm làng nơi mình sinh ra và lớn lên.
Cuộc đời binh nghiệp của ông là những đêm sương muối nằm chờ giặc, là những trận đánh xuất quỷ nhập thần giữa lòng địch. Trong tâm thế của một người du kích, ông hiểu rằng mỗi bụi cây, gốc lúa quê hương đều là trận địa, và mỗi người dân đều là một pháo đài.
Thế nhưng, thời hoa lửa ấy cũng đầy rẫy những mất mát đau thương. Vào ngày 20 tháng 01 năm 1950, giữa những ngày giáp Tết nguyên đán cận kề, người đội viên du kích ấy đã anh dũng ngã xuống. Trớ trêu và cũng đầy kiêu hãnh thay, nơi ông hy sinh lại chính là mảnh đất Hòa Bình - nơi ông đã được sinh ra và mang tên gọi của niềm khát khao hòa bình vĩnh cửu.



