Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khúc tráng ca mang tên La Văn Cầu

Lắng nghe người đi trước kể chuyện: Khúc tráng ca mang tên La Văn Cầu Trong ánh hoàng hôn bảng lảng của Hà Nội một chiều cuối thu, bên tách trà thơm còn nghi ngút khói, ông nội khẽ khàng lật giở cuốn album cũ. Những tấm ảnh đen trắng đã sờn cạnh, nhưng ánh mắt ông khi dừng lại ở chân dung một người lính già có nụ cười hiền hậu lại rực sáng vẻ tự hào. "Cháu biết không," ông nội bắt đầu câu chuyện bằng giọng trầm ấm, "đây là Đại tá La Văn Cầu – một huyền thoại sống, một nhân chứng lịch sử mà thế h

Thái Nguyên06/03/2026Hà Thu Thủy (Khoa Điện-Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp-ĐH Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhưng câu chuyện khiến cả thế giới phải ngả mũ thán phục chính là trận Đông Khê trong

Chiến dịch Biên giới năm 1950. Khi đó, La Văn Cầu là chỉ huy tổ bộc phá. Giữa làn mưa

bom bão đạn, một viên đạn của kẻ thù đã làm dập nát cánh tay phải của ông.

Ông nội nắm chặt tay tôi, giọng nghẹn lại:"Cháu hãy tưởng tượng, trong nỗi đau đớn tột

cùng khi cánh tay chỉ còn dính lủng lẳng bởi chút da thịt, ông Cầu đã không lùi bước. Sợ

cánh tay bị thương làm vướng víu, cản trở nhiệm vụ, ông đã đưa lưỡi lê cho đồng đội và

khẩn thiết yêu cầu: 'Chặt hộ tôi cánh tay này đi!'. Sau đó, bằng bàn tay trái còn lại, ông

ôm bọc phá, lao lên như một mũi tên xé toạc hàng rào đồn địch, mở đường cho quân ta

tiến lên giành thắng lợi. Hành động "chặt tay phá đồn" ấy không chỉ là sự hy sinh thân

mình, mà là biểu tượng cao đẹp nhất của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Nó

chứng minh rằng không có sức mạnh vũ khí nào có thể khuất phục được ý chí của một

con người có lý tưởng.

Sau chiến tranh, người anh hùng ấy không chọn nghỉ ngơi. Ông tiếp tục cống hiến ở các

vị trí tuyên huấn, bảo tàng, rồi tham gia Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Dù mang quân hàm

Đại tá, dù là một trong bảy người đầu tiên được Bác Hồ phong tặng danh hiệu Anh hùng

lực lượng vũ trang nhân dân, ông vẫn giữ một lối sống vô cùng giản dị tại phố Hoàng

Quốc Việt, Hà Nội.

Ông nội cười hiền: "Cái hay là ở chỗ này, cháu ạ. Ông La Văn Cầu là một trường hợp đặc

biệt, khi còn sống mà tên ông đã được đặt cho các trường học và đường phố. Nhiều người

đi trên con đường mang tên ông cứ ngỡ người anh hùng ấy đã khuất, nhưng không, ông

vẫn ở đó, hằng ngày vẫn điềm đạm, khiêm nhường sống giữa lòng Thủ đô. Ông bảo,

được đặt tên đường là vinh dự, nhưng ông thấy băn khoăn vì sợ mọi người tưởng mình đã

đi xa."

Năm 2019, ông được vinh danh là Công dân Thủ đô ưu tú. Đó là sự ghi nhận xứng đáng

cho một cuộc đời trọn vẹn nghĩa tình với đất nước, từ một chàng trai dân tộc Tày dũng

mãnh trên chiến trường đến một cụ già đôn hậu, hết lòng vì cộng đồng lúc về già.

Câu chuyện của ông nội kết thúc khi ngoài kia phố đã lên đèn. Nhìn vào tấm gương của

Đại tá La Văn Cầu, tôi hiểu rằng lịch sử không nằm trong những trang sách giáo khoa xa

lạ, mà nằm ngay trong hơi thở, trong những hy sinh thầm lặng của thế hệ cha ông.

Lắng nghe người đi trước kể chuyện, tôi nhận ra mình đang nợ những "người khổng lồ"

ấy một sự biết ơn vô hạn. Cánh tay đã mất của ông La Văn Cầu chính là cái giá cho sự

vẹn toàn của hình hài đất nước ngày hôm nay. Câu chuyện ấy nhắc nhở chúng tôi –

những người trẻ – rằng: lòng yêu nước không cần phải là những điều cao siêu, nó bắt đầu

từ ý chí vượt qua nghịch cảnh và sự tận hiến cho dân tộc trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Mai này, khi đi trên những con đường mang tên La Văn Cầu, tôi sẽ không chỉ nhìn thấy

một tấm biển tên phố, mà sẽ nhìn thấy hình ảnh một người lính trẻ kiên cường, ôm bọc

phá lao vào cửa tử vì hòa bình của mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn