KHÚC TRÁNG CA MÙA ĐÔNG: HẠ SĨ CHIẾN SĨ HOÀNG VĂN NGHĨA
KHÚC TRÁNG CA MÙA ĐÔNG: HẠ SĨ CHIẾN SĨ HOÀNG VĂN NGHĨA
Cú sốc lớn nhất đè nặng lên tâm trí tôi khi lật giở những trang danh sách đỏ của cuộc thi chính là sự khốc liệt của những ngày cuối năm 1974, khi ngày toàn thắng chỉ còn cách một gang tay nhưng máu của những người con Tân Kỳ vẫn phải đổ xuống để nhuộm thắm cho màu cờ độc lập. Khúc ca bi tráng ấy gọi tên Hạ sĩ, Chiến sĩ Hoàng Văn Nghĩa, sinh năm 1956 tại xã Nghĩa Bình, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Sống và chiến đấu trong hàng ngũ kiên trung của đơn vị C6.D5.KH5, anh bước vào trận đánh giữ chốt với độ tuổi mười tám tràn đầy nhựa sống. Ngày 13 tháng 11 năm 1974, đơn vị của anh nhận lệnh đánh chiếm một cao điểm phòng thủ kiên cố ven cửa ngõ để mở đường cho chiến dịch mùa xuân. Địch điên cuồng chống trả bằng pháo bầy và xích xe tăng gầm rú xé toạc màn đêm. Trong trận cận chiến giáp lá cà tàn khốc, anh Nghĩa bị trúng mảnh bom nát một bên vai, ruột đổ ra ngoài loang lổ. Không một tiếng kêu rên, anh lấy chiếc áo bạt băng chặt bụng, một tay bám chắc vào vách đá dựng đứng, tay kia liên tục ném những quả lựu đạn cuối cùng vào họng súng đại liên của giặc. Một quả pháo tầm xa nổ tung ngay trên miệng hầm đã dập tắt vĩnh viễn nụ cười tuổi mười mười tám của anh. Hình ảnh biểu tượng ám ảnh lòng người chính là đôi ngón tay rớm máu dẫu đã lạnh ngắt vẫn co quắp giữ chặt báng súng hướng thẳng về phía trước như một pho tượng đá kiêu hãnh giữa đất trời. Anh Nghĩa nằm lại lòng đất mẹ, viết nên cái kết lộng lẫy cho một đời lính, thôi thúc thanh niên thời đại số phải tự răn mình sống trách nhiệm hơn.



