Khúc Tráng Ca Mường Pồn: Đôi Vai Của Anh Hùng Bế Văn Đàn Và Mệnh Lệnh Giữa Mưa Bom (12/12/1953)
Vào những tháng cuối năm 1953, bộ đội ta mở chiến dịch giải phóng Lai Châu, vòng vây ngày càng siết chặt. Nhằm vớt vát tình thế, quân Pháp từ Điện Biên Phủ kéo lên Mường Pồn để giải vây. Rạng sáng ngày 12/12/1953, cuộc chiến tại Mường Pồn nổ ra vô cùng ác liệt. Địch với ưu thế vượt trội về hỏa lực và quân số đã điên cuồng phản kích.
Lúc bấy giờ, Bế Văn Đàn (sinh năm 1931, người dân tộc Tày ở Cao Bằng) là chiến sĩ liên lạc của Tiểu đoàn 439. Dù vừa hoàn thành nhiệm vụ chạy bộ hàng chục kilomet đường rừng đạn bom để truyền đạt lệnh, anh vẫn tình nguyện cầm súng lao ra tiền tuyến. Tình thế trên chiến trường lúc này ngàn cân treo sợi tóc. Khẩu súng trung liên của chiến sĩ Chu Văn Pù là hỏa lực chính nhưng không thể phát huy tác dụng do địa hình bằng phẳng, súng không có giá đỡ vững chắc, trong khi bộ binh địch đang ào ạt xông lên.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Bế Văn Đàn không một giây do dự lao đến. Anh nhấc bổng hai chân khẩu trung liên đặt lên đôi vai nhỏ bé của mình. Bất chấp nòng súng đang nóng bỏng và những làn đạn xối xả, anh rành rọt hô lớn:
"Kẻ thù trước mặt, đồng chí có thương tôi thì bắn chết chúng nó đi!"
Chu Văn Pù gạt nước mắt, nghiến răng siết cò. Từng loạt đạn chát chúa quét sạch những đợt phản kích của địch. Đến trưa ngày 12/12/1953, quân Pháp bị đẩy lùi, trận địa Mường Pồn được giữ vững. Nhưng người chiến sĩ 22 tuổi Bế Văn Đàn đã bị thương nặng và trút hơi thở cuối cùng ngay trên chiến hào. Đôi vai của anh không chỉ đỡ lấy nòng súng nóng rẫy, mà còn gánh lấy cả sinh mệnh của đồng đội và sự sinh tồn của mặt trận ngày hôm đó.



