Khúc Tráng Ca Người Chiến Sĩ Lò Vòng Cung
Chiến tranh đã lùi sâu vào dĩ vãng, những vết thương trên da thịt quê hương đã liền sẹo, nhưng những câu chuyện về một thời "máu trộn bùn non" thì chưa bao giờ phai nhạt. Giữa lồng lộng gió ngàn và tiếng bom rơi đạn lạc của lịch sử, có những người anh hùng không chỉ cầm súng giữ đất, mà họ cầm cả dao mổ, bông băng để giành giật sự sống cho đồng đội từ tay tử thần. Hình ảnh Đại tá, bác sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Bửu (Hai Tân) chính là một biểu tượng cao đẹp như thế – một ngọn đèn thầm lặng nhưng rực rỡ trên "tuyến lửa" Lộ Vòng Cung.
Lộ Vòng Cung những năm tháng chống Mỹ được mệnh danh là "vùng đất chết", nơi mà "đạn chen đầu đạn, bom kề hố bom". Trong cái khí tiết ngột ngạt của bom cày đạn xới ấy, người ta không chỉ thấy lòng quả cảm của những chiến sĩ trực tiếp nổ súng, mà còn chứng kiến những bước chân kiên cường của đội ngũ quân y. Đối với bác sĩ Nguyễn Văn Bửu, lanh ranh giữa sự sống và cái chết chưa bao giờ mong manh đến thế. Thế nhưng, vượt lên trên nỗi sợ hãi bản năng của con người, ông đã chọn đứng về phía đồng đội, lấy tấm thân mình làm lá chắn bảo vệ thương binh.
Người đọc không khỏi xúc động khi hình dung lại cảnh tượng ông Bửu tự băng bó bàn tay bị giập nát, mất đi hai ngón tay do trúng pháo địch, rồi lại tiếp tục ngâm mình dưới nước vớt xác đồng đội, kiên cường cùng anh em kéo xuồng chở thương binh qua hơn một cây số ruộng sình lầy để tránh đồn giặc. Nỗi đau thể xác của bản thân dường như bị lấn át bởi nỗi đau khi thấy đồng đội ngã xuống. Hay như câu chuyện ông cõng người chiến sĩ bị chấn thương sọ não suốt hai ngày đêm băng rừng vượt tuyến, đó không đơn thuần là trách nhiệm của một người thầy thuốc, mà đó là tình đồng chí, nghĩa đồng bào thiêng liêng, là biểu tượng trọn vẹn nhất của danh hiệu "Quên mình phục vụ thương binh".
Nhìn về quá khứ của thế hệ cha anh, chúng ta – những người trẻ đang được sống dưới bầu trời hòa bình, tự do – không khỏi tự soi rọi lại chính mình. Sự hy sinh của những người như bác sĩ Nguyễn Văn Bửu đã đặt nền móng cho nền độc lập hôm nay. Nó nhắc nhở chúng ta về bài học của lòng biết ơn. Biết ơn không phải là những lời nói sáo rỗng, những khẩu hiệu hô vang trong các buổi lễ niệm, mà phải là sự thấu hiểu sâu sắc giá trị của từng phút giây bình yên mình đang có.
Hơn thế nữa, tinh thần "quên mình" của người chiến sĩ quân y năm xưa chính là ngọn đuốc soi đường cho lý tưởng sống của thế hệ trẻ hôm nay. Trong thời đại kinh tế thị trường, khi những giá trị vật chất dễ làm con người ta ích kỷ, lối sống thực dụng lên ngôi, thì lòng vị tha, sự xả thân vì cộng đồng lại càng trở nên cần thiết. Đó là hình ảnh những y bác sĩ trẻ lao vào tâm dịch không màng hiểm nguy, là những tình nguyện viên gác lại niềm vui cá nhân để mang con chữ lên vùng cao, hay đơn giản là những người trẻ dám nghĩ, dám làm, cống hiến chất xám để xây dựng đất nước.
Tuy nhiên, thật đáng buồn khi trong xã hội hiện đại vẫn còn một bộ phận người trẻ sống thờ ơ, vô cảm, quay lưng lại với lịch sử hoặc chọn lối sống "vinh thân phì gia", chỉ biết đòi hỏi quyền lợi mà quên đi nghĩa vụ đối với Tổ quốc. Họ quên mất rằng, để có một cuộc sống yên ả như hôm nay, bàn tay của người đi trước đã phải nhuốm máu, xương cốt của cha anh đã hòa vào lòng đất mẹ.
Quá khứ đã khép lại, nhưng ngọn lửa từ những câu chuyện anh hùng của bác sĩ Nguyễn Văn Bửu thì vẫn cháy mãi. Trách nhiệm của chúng ta hôm nay là giữ cho ngọn lửa ấy không bị tắt. Mỗi người trẻ cần ý thức rõ vai trò của mình, không ngừng học tập, rèn luyện cả tài lẫn đức để viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc trong thời kỳ mới. Hãy sống sao cho xứng đáng với những ngón tay đã mất, những giọt máu đã rơi trên Lộ Vòng Cung năm nào.



