Bài viết

Khúc Tráng Ca Người Lính Thành Cổ

Thanh Hóa17/09/2026Xã Nga An (Xã Nga An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc Tráng Ca Người Lính Thành Cổ

Mùa hè năm 1980, khi tiếng súng biên giới phía Bắc vẫn còn nóng bỏng, chàng thanh niên Hoàng Văn Huynh (sinh năm 1962) lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 18 tuổi. Mang theo hoài bão của tuổi trẻ và tình yêu quê hương, anh bước vào cuộc đời binh nghiệp giữa những năm tháng đất nước gian lao nhưng tràn đầy khí thế.

Năm 1985, sau những năm tháng rèn luyện và chiến đấu kiên cường, anh được thăng quân hàm Trung úy. Mốc son chói lọi nhất trong cuộc đời người lính Hoàng Văn Huynh chính là ngày 10 tháng 10 năm 1988 — ngày anh vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Dưới lá cờ Tổ quốc và cờ Đảng, người sĩ quan trẻ đã thề cống hiến trọn đời mình cho sự nghiệp bảo vệ nước nhà.

Câu chuyện này viết tiếp hành trình kiên trung của thế hệ các anh — những người đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi trận tuyến.


Khúc Tráng Ca Bên Dòng Thạch Hãn

Mùa hè năm 1980, bến xe thị xã đông nghịt người. Tiếng trống tòng quân rộn rã xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào của những người mẹ, người chị. Hoàng Văn Huynh, cậu thanh niên 18 tuổi với khuôn mặt còn vương nét thư sinh nhưng đôi mắt ngập tràn hoài bão, bước lên xe không một chút ngập ngừng. Ngoảnh lại nhìn bóng mẹ gầy nhòe dần trong khói bụi, Huynh nắm chặt chiếc ba lô con cóc. Tuổi 18 của anh không bắt đầu ở giảng đường, mà bắt đầu bằng màu áo lính và những đêm hành quân không ngủ.

Năm 1985, thao trường đầy nắng gió và những trận đánh ác liệt nơi biên cương đã tôi luyện cậu thiếu niên ngày nào thành một người chỉ huy dày dạn. Trên vai Huynh giờ đây là quân hàm Trung úy. Giọng nói của anh đã đanh thép hơn, bàn tay đã chai sần vì bám súng, nhưng nụ cười thì vẫn vẹn nguyên nét rạng rỡ của tuổi trẻ. Đơn vị của anh đóng quân bên dòng sông Thạch Hãn — nơi mà mỗi tấc đất, mỗi khúc sông đều thấm đẫm máu xương của đồng đội đi trước. Là một Trung úy, Huynh luôn đi đầu trong mọi mũi tiến công, cùng ăn, cùng ngủ, cùng vào sinh ra tử với chiến sĩ. Anh hiểu rằng, dưới quyền mình là mạng sống của những người anh em, và trên vai mình là bình yên của hậu phương.

Đêm ngày 9 tháng 10 năm 1988, căn hầm chỉ huy ngột ngạt hơi nóng và mùi thuốc súng. Huynh ngồi bên ngọn đèn dầu tù mù, cẩn thận lau lại khẩu súng ngắn và nhẩm lại lời thề Đảng viên. Ngoài kia, tiếng pháo cầm canh của địch thỉnh thoảng lại dội lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Anh không ngủ được, lòng trào dâng một cảm xúc thiêng liêng khó tả.

Sáng hôm sau, ngày 10 tháng 10 năm 1988, một buổi lễ kết nạp Đảng đặc biệt được tổ chức ngay tại trận địa. Không có hội trường sang trọng, không có hoa, chỉ có một lá cờ Tổ quốc bằng vải sờn rách vì mảnh bom được găm chặt lên vách hầm công sự.

Trước mặt các đồng chí trong chi bộ, Trung úy Hoàng Văn Huynh đứng thẳng người, vết thương cũ trên vai chợt nhói lên khi anh giơ tay thề.

"Tôi, Hoàng Văn Huynh, tuyệt đối trung thành với mục đích lý tưởng cách mạng của Đảng..."

Giọng anh vang lên, át cả tiếng gió ngàn và tiếng súng vọng về từ phía bên kia chiến tuyến. Giây phút ấy, anh biết cuộc đời mình đã hoàn toàn thuộc về nhân dân, thuộc về Tổ quốc. Anh không còn chỉ chiến đấu bằng bản năng của một người lính, mà chiến đấu bằng niềm tin sắt đá của một người Cộng sản.

Chiến tranh rồi cũng lùi xa, những dấu mốc 1980, 1985, hay ngày thu lịch sử năm 1988 đã trở thành một phần của lịch sử. Nhưng với cựu chiến binh Hoàng Văn Huynh, ngọn lửa của "thời hoa lửa" ấy chưa bao giờ tắt. Nó vẫn cháy âm ỉ trong ký ức, trong những vết thương mỗi khi trái gió trở trời, và trong niềm tự hào vô hạn của một người Trung úy đã sống và cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc Tráng Ca Người Lính Thành Cổ | Câu chuyện thời hoa lửa