Khác

Khúc tráng ca nơi chốt Cốc San – Nguyễn Xuân Kim

Khúc tráng ca nơi chốt Cốc San – Nguyễn Xuân Kim

02/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc tráng ca nơi chốt Cốc San – Nguyễn Xuân Kim

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, khi câu chuyện được bắt đầu bằng hình ảnh một ngôi làng nhỏ ở thôn Xuân Cầu, xã Lạc Long, huyện Kinh Môn, Hải Dương, đoàn viên, thanh niên lặng đi. Người ta kể rằng, muốn hỏi về Anh hùng – liệt sĩ Nguyễn Xuân Kim, bà con sẽ chỉ về một khu nhà xưởng trong ngõ nhỏ: “Con trai ông ấy đấy. Vừa trồng hành tỏi, vừa nấu rượu, cho thuê máy cày. Chăm chỉ và nghĩa tình lắm…”.

Ít ai biết, người cha của gia đình bình dị ấy đã sống một cuộc đời rực lửa.

Nguyễn Xuân Kim sinh năm 1952, nhập ngũ tháng 5-1972, chiến đấu tại chiến trường Trị – Thiên ác liệt. Sau ngày đất nước thống nhất, anh được bổ sung về Trung đoàn 192, Bộ đội địa phương tỉnh Hoàng Liên Sơn (nay thuộc Sư đoàn 355, Quân khu 2), làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc, địa bàn tỉnh Lào Cai.

Sáng 17-2-1979, chiến sự bùng nổ. Thượng sĩ Nguyễn Xuân Kim cùng cán bộ, chiến sĩ Đại đội 6 (Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 192) kiên cường giữ chốt Cốc San (Bát Xát, Lào Cai), liên tiếp đánh trả 8 đợt tiến công của quân xâm lược.

Khi các cán bộ đại đội lần lượt hy sinh, anh được giao quyền đại đội trưởng. Không chần chừ, anh đứng lên chỉ huy đơn vị, quyết tâm chặn địch để nhân dân phía sau kịp sơ tán an toàn.

Trận chiến vô cùng ác liệt. Anh bị thương liên tiếp. Năm lần máu đổ giữa chiến hào, hai chân bị dập nát, nhưng người thượng sĩ ấy vẫn bám trụ trận địa. Giữa khói lửa mù trời, anh vẫn trực tiếp chiến đấu cho đến khi trút hơi thở cuối cùng vào trưa ngày 17-2-1979.

Câu chuyện về cuộc đời anh không chỉ là những trang sử trận mạc, mà còn là câu chuyện của một gia đình lặng lẽ phía sau.

Đầu năm 1972, anh cưới bà Nguyễn Thị Khách. Ba tháng hạnh phúc ngắn ngủi, anh lên đường nhập ngũ. Cuối năm ấy, con gái đầu lòng Nguyễn Thị Liên ra đời.

Năm 1976, sau bốn năm biền biệt chiến trường, anh lần đầu được nghỉ phép. Trên con đường làng, anh gặp một bé gái năm tuổi. Hai cha con nhìn nhau mà không nhận ra nhau.

Năm 1977, con trai Nguyễn Văn Lân chào đời. Giữa năm 1978, trong chuyến công tác ra Hà Tây nhận tân binh, anh tranh thủ ghé qua nhà nhìn mặt con trai lần đầu tiên – và cũng là lần cuối cùng.

Sau trận chiến tháng 2-1979, gia đình mòn mỏi chờ tin. Cuối năm ấy, qua Đài Tiếng nói Việt Nam, hàng xóm nghe được câu chuyện về tấm gương chiến đấu của anh hùng – liệt sĩ Nguyễn Xuân Kim, vội chạy sang báo.

Đầu năm 1980, tỉnh Hoàng Liên Sơn tổ chức đại hội mừng công, đơn vị về đón gia đình lên dự. Lúc ấy, mọi người mới ngỡ ngàng biết anh đã được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Phải đến tháng 6-1981, giấy báo tử mới về đến tay người vợ.

Nỗi đau không làm gia đình gục ngã. Con gái Nguyễn Thị Liên học hết lớp 12, rồi nhập ngũ vào Sư đoàn 363, Quân chủng Phòng không – Không quân, mang quân hàm trung tá trước khi nghỉ hưu cuối năm 2023.

Con trai Nguyễn Văn Lân hôm nay vừa chăm sóc ruộng hành tỏi, vừa đầu tư nấu rượu, cho thuê máy cày, và luôn nhiệt thành tham gia các hoạt động tri ân cùng đồng đội cũ của cha.

Câu chuyện khép lại, nhưng trong ánh mắt những người trẻ hôm nay là niềm xúc động sâu sắc.

Có những người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau mái nhà nhỏ, người vợ hiền, những đứa con thơ. Nhưng họ đã sống một đời rực sáng, để hôm nay đất nước bình yên, ruộng đồng xanh tốt, tiếng máy cày vang lên trên những cánh đồng quê hương.

Ngọn lửa Cốc San năm ấy không tắt. Nó tiếp tục cháy trong trái tim mỗi đoàn viên, thanh niên – nhắc nhớ về lòng quả cảm, sự hy sinh và trách nhiệm giữ gìn Tổ quốc, như tấm gương của Nguyễn Xuân Kim.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn