Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KHÚC TRÁNG CA NƠI ĐẦU SÓNG

Người lính kể câu truyện bảo vệ hải đảo

Tuyên Quang04/08/2026Xã Lực Hành (Đoàn xã Lực Hành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc tráng ca nơi đầu sóng: Người lính Hoàng Văn Vị tại Phú Quốc

Nếu chiến trường đại ngàn là nơi thử thách sự bền bỉ của người lính, thì những hòn đảo tiền tiêu như Phú Quốc lại là nơi thử thách sự kiên cường trước sóng gió và sự cô độc giữa biển khơi. Ông Hoàng Văn Vị là một trong những người lính đã dành trọn những năm tháng tuổi trẻ của mình để bám biển, giữ đảo.

Đảo xa là nhà

Trong những năm tháng chiến tranh, Phú Quốc không chỉ là một hòn đảo thơ mộng như ngày nay, mà là một vị trí chiến lược vô cùng trọng yếu. Ông Vị cùng đồng đội của mình đóng quân tại đây trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Những ngày đầu ra đảo, thứ đón chào họ không phải là cát trắng, nắng vàng, mà là những cơn sốt rét rừng hành hạ, là sự thiếu thốn về lương thực, nước ngọt và cả thuốc men.

Ký ức của ông Vị về những ngày ấy thường bắt đầu bằng tiếng sóng vỗ rì rào đêm đêm. Ông kể, giữa biển đảo bao la, kẻ thù không chỉ đến từ những đợt tấn công bằng tàu chiến hay máy bay, mà còn đến từ sự khắc nghiệt của thời tiết. Có những cơn bão biển ập đến, hầm hào của đơn vị bị ngập, anh em phải trắng đêm tát nước, bám trụ lấy từng tấc đất thiêng liêng.

Sự hy sinh thầm lặng

Công việc của ông Vị và đồng đội là những chuyến tuần tra trên những rặng đá tai mèo, canh giữ vùng biển, vùng trời. Mỗi người lính trên đảo Phú Quốc thời đó đều xác định một tâm thế: "Đảo là nhà, biển cả là quê hương". Họ không chỉ là những chiến sĩ cầm súng mà còn là những người thợ, những người dựng xây nên những pháo đài vững chắc giữa trùng khơi.

Một kỷ niệm mà ông Vị thường nhớ mãi, đó là những đêm đứng gác trong ánh trăng vằng vặc trên biển. Xa xa, ánh đèn từ những con tàu đánh cá của ngư dân là niềm an ủi lớn nhất. Họ bảo vệ hòa bình không chỉ cho đất liền, mà còn để ngư dân yên tâm bám biển, giữ lấy chủ quyền. Chính sự gắn kết giữa người lính và người dân trên đảo đã tạo nên một "thành lũy lòng dân" không gì phá vỡ được.

Lời nhắn gửi cho thế hệ sau

Khi hòa bình trở lại, ông Hoàng Văn Vị cũng như bao đồng đội, lại trở về với cuộc sống bình dị. Những vết thương thời chiến thi thoảng lại đau nhức khi trái gió trở trời, nhưng ông chưa bao giờ hối tiếc. Với ông, được góp một phần nhỏ bé vào việc bảo vệ biên cương của Tổ quốc là niềm vinh dự lớn nhất đời người.

Những lúc ngồi hàn huyên cùng con cháu, đôi mắt người cựu chiến binh già lại ánh lên niềm tự hào. Ông nhắn nhủ: "Thế hệ chúng tôi đã sống và chiến đấu bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Các con, các cháu bây giờ có điều kiện hòa bình, hãy sống sao cho xứng đáng với những gì mà biển đảo đã từng phải trải qua trong mưa bom bão đạn".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn