Cựu chiến binh

Khúc tráng ca nơi xứ người

“Ba nghìn người lên đường, ngày trở về chỉ còn lại vài trăm. Hơn bốn mươi năm trôi qua, những cơn sốt rét rừng có thể đã dứt, những vết thương trên da thịt có thể đã liền sẹo, nhưng trong tâm khảm của Thượng sĩ Nguyễn Văn Hùng, tiếng pháo kích đêm 1 giờ sáng nơi xứ Chùa Tháp vẫn chưa bao giờ dứt hẳn. Đó là một thời hoa lửa – thời của những người lính trẻ chọn hy sinh để đổi lấy hai chữ Hòa bình”.

Tây Ninh20/04/2026Vũ Hoàng (xã Hảo Đước)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Khúc tráng ca nơi xứ người

Khúc tráng ca nơi xứ người

Năm 1980, chàng thanh niên Nguyễn Văn Hùng khoác ba lô lên đường với tâm thế nhẹ tênh của tuổi đôi mươi, mang theo ước vọng giản đơn là làm tròn nghĩa vụ với Tổ quốc. Nhưng định mệnh đã đưa anh đến với một trong những giai đoạn khốc liệt nhất của lịch sử: Chiến trường Campuchia.

Đầu năm 1981, đơn vị của Hùng hành quân sang nước bạn làm nhiệm vụ quốc tế. Trận đánh đầu tiên vào tháng 3 năm ấy đã trở thành một vết cắt sâu sắc. Giữa khói lửa mịt mù, hơn một nghìn quân tham gia, máu của biết bao đồng đội đã thấm xuống đất bạn. Dù bị thương ngay trận đầu, người lính trẻ ấy vẫn kiên quyết bám trụ. Ở nơi mà quân số ít, vũ khí hạn chế, thứ duy nhất dư thừa chính là ý chí.

Anh nhớ lại những đêm trắng dưới gốc thốt nốt, khi kim đồng hồ vừa điểm 1, 2 giờ sáng là lúc pháo kích nổ liên hồi. Kẻ thù liên tục thay đổi chiến thuật, từ đánh giáp lá cà đến gài mìn, bắn tỉa. Trong cái lằn ranh mỏng manh giữa sống và chết, những người lính Việt Nam đã dựng nên một bức tường thép bằng chính lòng quả cảm của mình.

Lòng nhân hậu giữa "cánh đồng chết"

Cuối năm 1983, đơn vị của Hùng chỉ còn vỏn vẹn 12 người. Với cương vị B trưởng, anh cùng đồng đội phải giữ một cánh đồng trống trải – nơi không một điểm tựa, không một nơi trú ẩn. Khi mọi ngả đường chi viện của tiểu đoàn đều bị phong tỏa, 12 con người ấy hiểu rằng mình đang đứng trước cửa tử.

Thế nhưng, điều kỳ lạ nhất ở những người lính cụ Hồ chính là lòng nhân hậu ngay cả trong cảnh ngặt nghèo nhất. Họ bắt được tù binh, nhưng tuyệt nhiên không có những màn trả thù đẫm máu. Anh Hùng tâm niệm: “Chiến trường là nơi để chiến đấu bảo vệ bản thân, bảo vệ chính nghĩa, không phải để trả thù”. Đó là cái tinh thần nhân văn cao cả của người lính tình nguyện Việt Nam – những người đi cứu nước bạn bằng một trái tim nóng và cái đầu tỉnh táo.

Nỗi đau tiễn biệt bằng "manh áo rách"

Năm 1984, chiến sự càng trở nên tàn khốc. Anh Hùng trở thành người dẫn đường, người "anh cả" che chở cho những lớp lính trẻ vừa bổ sung – những cậu học sinh, sinh viên còn thơm mùi mực tím.

Nỗi đau lớn nhất không phải là đói khát hay sốt rét, mà là chứng kiến đồng đội ngã xuống. Có những người sáng còn ăn chung bát cơm đạm bạc, chiều đã nằm lại dưới làn mìn dày đặc. Tại biên giới Thái Lan, trong một chiến dịch, đơn vị anh mất 3 người vì mìn. Giữa rừng sâu thiếu thốn, không có lấy một tấm hòm, họ phải tiễn đưa đồng đội bằng những mảnh áo rách, trong cái lạnh buốt xương của đại ngàn và tiếng rít của gió rừng.

Trở về để tiếp nối "ngọn lửa"

Sau bao năm vào sinh ra tử, Thượng sĩ Nguyễn Văn Hùng trở về với tấm Huân chương Chiến công hạng Ba. Nhưng với anh, phần thưởng lớn nhất chính là sự sống. Anh sống cho cả những người đã nằm lại, cho 2.700 đồng đội không thể cùng trở về.

Hơn 20 năm gắn bó với Hội Cựu chiến binh, anh vẫn miệt mài kể lại câu chuyện của mình cho thế hệ sau. Không phải để ca ngợi sự tàn khốc của chiến tranh, mà để nhắc nhở về giá trị của tự do.

"Chúng tôi chọn hy sinh chứ không để bị bắt. Không phải vì chúng tôi là siêu anh hùng, mà vì phía sau lưng là Tổ quốc, là nhân dân" – lời khẳng định đanh thép của anh như một lời thề son sắt của thế hệ đi trước gửi gắm cho đời sau.

Hôm nay, ngồi giữa thời bình, đôi khi anh vẫn giật mình vì một tiếng động lạ, tưởng như pháo kích lại về. Nhưng nhìn nụ cười của trẻ thơ, nhìn đất nước đổi mới, người cựu binh ấy biết rằng, tuổi xuân của mình và đồng đội đã không hề hoài phí.

Tác giả: [Vũ Hoàng]

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn