Khúc tráng ca tại Him Lam
Cửa tử sặc mùi thuốc súng Tiểu đội của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ đánh bộc phá để mở đường. Tiếng pháo gầm trời, đất đá bắn tung tóe. Giót cùng đồng đội dũng mãnh xông lên, phá hết lớp hàng rào này đến lớp hàng rào khác. Nhưng khi chỉ còn cách mục tiêu cuối cùng vài mươi mét, hỏa lực từ lỗ châu mai của địch bỗng khạc đạn dữ dội. Những luồng đạn đỏ rực quét ngang sườn đồi, khiến đội hình xung kích của ta bị khựng lại. Đồng đội của Giót lần lượt ngã xuống. Bản thân anh cũng đã trúng nhiều
Ngày 13/3/1954, trận quyết chiến chiến lược tại Điện Biên Phủ chính thức bắt đầu. Mục tiêu đầu tiên là cứ điểm Him Lam — một "pháo đài" được thực dân Pháp xây dựng cực kỳ kiên cố với tầng tầng lớp lớp dây thép gai và bãi mìn.
Cửa tử sặc mùi thuốc súng
Tiểu đội của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ đánh bộc phá để mở đường. Tiếng pháo gầm trời, đất đá bắn tung tóe. Giót cùng đồng đội dũng mãnh xông lên, phá hết lớp hàng rào này đến lớp hàng rào khác.
Nhưng khi chỉ còn cách mục tiêu cuối cùng vài mươi mét, hỏa lực từ lỗ châu mai của địch bỗng khạc đạn dữ dội. Những luồng đạn đỏ rực quét ngang sườn đồi, khiến đội hình xung kích của ta bị khựng lại. Đồng đội của Giót lần lượt ngã xuống. Bản thân anh cũng đã trúng nhiều vết thương, máu thấm đẫm tấm áo trấn thủ.
Quyết định lịch sử
Lúc này, hỏa lực từ lô cốt địch như một con quái vật đang nuốt chửng mọi hy vọng tiến công. Phan Đình Giót hiểu rằng: Nếu không dập tắt được hỏa điểm này, máu của đồng đội sẽ còn đổ xuống vô ích.
Anh lết dần về phía lô cốt, đôi tay bám chặt vào nền đất đầy mảnh đạn. Khi đã cận kề, Giót dồn hết chút sức tàn cuối cùng, nâng khẩu súng tiểu liên bắn mạnh vào lỗ châu mai rồi ném quả lựu đạn cuối cùng.
Nhưng không! Lô cốt quá kiên cố, khói lựu đạn vừa tan, tiếng súng máy của địch lại tiếp tục điên cuồng gào thét.
Một cái bóng vươn mình
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Phan Đình Giót không còn nghĩ đến bản thân. Anh vươn người đứng dậy, dùng hết sức bình sinh lao thẳng tới, lấy bộ ngực vạm vỡ của mình áp chặt vào lỗ châu mai.
Một sự im lặng đến nghẹt thở.
Tiếng súng máy tắt lịm. Cả trận địa bỗng khựng lại trong một giây trước khi vang lên tiếng hô vang dội:
"Phan Đình Giót hy sinh rồi! Xông lên trả thù cho đồng chí Giót!"
"Tiến lên! Vì độc lập, tự do!"
Chính cái khoảnh khắc "lấp lỗ châu mai" ấy đã tạo ra cơ hội vàng để bộ đội ta tràn lên như thác lũ, san phẳng cứ điểm Him Lam, mở màn thắng lợi cho toàn bộ chiến dịch.
Câu chuyện về Phan Đình Giót luôn gợi cho chúng ta sự cảm phục về lòng quả cảm vô song. Đúng như thơ của Tố Hữu đã viết:
"Thân gầy tộc tuệch, mà sức mạnh/ Như núi, như sông, chẳng chịu lùi."



